Khoá 25 (1968-1972) Quyết Chiến Tất Thắng

Thursday, July 31, 2008

Mason Regional Park, California 2008





Ta đến với nhau trong tình bằng hửu
Thuở đời trai chinh chiến mộng hải hồ
Vì tao loạn đường đời chia vạn nẽo
Chuyện ngày xưa nào dễ mấy ai quên...
NgVLâm


Wednesday, July 30, 2008

Bỏ phố Đà Lạt


Từ lâu lắm không về thăm Đà Lạt
Rừng Lâm Viên có gió lộng mưa buồn
Đường quanh co ôm đồi thông xanh ngát
Mù sương dâng nhè nhẹ cuối trời thu
Còn đâu nửa đêm vàng trăng Đà Lạt
Ngồi bên nhau lắng tiếng nhạc suối reo
Còn đâu em bao chiều giăng mây tím
Mình ngắm nhau rồi thấy thương nhiều thêm
Bây giờ Đà Lạt thương đau phủ kín vai gầy
Bây giờ Đà Lạt em tôi ngồi đếm từng ngày
Bây giờ ai đó đứng khóc nhìn gió mưa bay, mưa bay
Người em gái âm thầm sống lạnh lùng
Thời gian ơi nước mắt đầy áo em
Tình cô đơn như rừng thông heo hút
Gặm nhắm nỗi buồn xót xa từng đêm

Lắng nghe lời thì thầm

Hãy luôn nhớ: Lắng nghe những tiếng thì thầm…

Một doanh nhân giàu có đang đi bộ dọc trên phố. Ông ta đi khá nhanh, quan sát những đứa trẻ đang chơi đùa cạnh chiếc ôtô đang đỗ, và tìm chiếc xe của mình trong bãi đổ xe. Ông lo lắng và hi vọng chiếc xe của mình không bị làm sao, khi mà bọn trẻ nghịch ngợm cứ đùa như thế. Khi đến gần chiếc xe của mình, ông không thấy đứa trẻ nào. Nhưng bỗng một viên gạch to lao thẳng vào xe của ông và làm vỡ tan cửa sổ ôtô. Ông ta vội chạy theo hướng, nơi mà từ đó viên gạch bay ra. Ông tóm ngay thằng bé đang đứng đúng cái chỗ mà ông phán đoán là hòn gạch bay ra, quát nó: - Mày là đứa nào? Mày đang làm cái
quái quỉ gì thế hả? Sao mày lại làm thế? - Ông ơi! Cháu xin lỗi - Đứa bé khóc - Cháu không biết làm thế nào khác…. Cháu ném hòn gạch vì không ai khác dừng lại cả. Thằng bé tiếp tục khóc thút thít, làm cả khuôn mặt và áo nó ướt đẫm. Nó chỉ ra cạnh cái ôtô đang đỗ. - Kia là em cháu. Nó bị ngã khỏi cái xe lăn của nó. Cháu yếu quá không thể nhấc nó lên trở lại được… Vừa khóc thằng bé vừa nói tiếp: - Ông
có thể làm ơn giúp cháu nhấc nó lên xe không? Nó đau lắm mà cháu không làm gì được… Xúc động hơn cả lời nói, doanh nhân kia cố gắng giấu đi giọt nước mắt của mình. Ông bế đứa bé bị ngã lên cái xe lăn của nó và rút khăn tay ra lau những chỗ bị xước nhỏ. - Cảm ơn ông, cầu chúa phù hộ cho ống! - Đứa bé thì thầm đầy lòng biết ơn. Doanh nhân đó nhìn đứa bé đẩy chiếc xe lăn cho em nó dọc phố về nhà. Ông quay lại chiếc xe của mình - đi rất chậm. Ông không bao giờ sửa cái cửa sổ xe bị vỡ ấy. Ông đã từng nghĩ là một người thông thái không bao giờ đi quá nhanh trong cuộc sống. Và bây giờ ông giữ cái cửa sổ vì nó đáng giá để nhắc nhở ông điều đó. Đừng đi quá nhanh đến mức người khác phải ném cả một viên gạch vào bạn chỉ để có được sự chú ý của bạn. Luôn có những lời thì thầm trong tâm hồn và trái tim bạn. Khi mà bạn không có thời gian để lắng nghe, cuộc sống buộc phải ném một viên gạch vào bạn. Và đó là sự lựa chọn của bạn: “Lắng nghe lời thì thầm hoặc đợi một viên gạch”.

Sưu tầm

Tuesday, July 29, 2008

THÔNG BÁO BAN ĐIỀU HÀNH NAM QUAN 11

Ca'c ba.n K25,
Vi` lý do đặc biệt, bạn Cha^u Văn Hie^`n không thể tiếp tục giúp

Ban Đại Diện K25 trong nhiệm vụ Chủ Bút Nam Quan. Do đo',
sau khi tham khão va` đồng y' của ca'c bạn trong BDD/K25
chúng tôi quyết định thay đổi Ban Điều Ha`nh Đặc San Nam Quan

như sau:

- Nguyễn Xuân Thắng -- Chủ Nhiệm
- Văn Qui' Mạnh -- Chủ Bút
- Nguyễn Đông Mai -- Layout
- Hà Tham & Hồ Ngọc Hiệp -- Kỷ Thuật
- Lâm Minh Văn -- Thủ Quỷ
- K25 Houston -- Phát Hành

Như vậy - Kể từ hôm nay 7/27/2008- Với chủ đề:
40 NĂM TÌNH BẠN

Tất cả baì vở & hình ảnh cho NQ11 xin các bạn vui lo`ng gửi về

cho bạn Văn Quy' Mạnh tại :

- Email address: manh_van_k25@yahoo.com
- Hoặc địa chỉ Bưu điện:

1212 GULFTON DR.
PEARLAND, TX 77581

Riêng phần ủng Hộ tài chánh cho Nam Quan -- Xin Các bạn vẫn gửi

cho Thủ Quỷ Lâm Minh Văn:
52 SUDBURY DR
MILPITAS CA 95035

Ban Điều hành ĐS Nam Quan mong mõi sẽ được đo'n nhận sự

yểm trợ dồi dào của tất cả các bạn ...từ bài vỡ đến tài chánh để
chúng tôi co' thể hoàn thành tố't đẹp được trách nhiệm ma` các
bạn đã giao phó.

TM/Ban ĐH/ĐS/NQ
NgXThang

Đại Hội K25 Nam California


Đại Hội 40 Năm Tình Bạn 7/2008 California


Còn lại chút này để vui để nhớ














Còn chút này thôi, ta với ta...
Trãi bao vui, khổ..., cuộc can qua !
Thời gian sớm tối, đầu tương bạc.
Tình bạn còn, đâu dễ phôi pha.!
Công trình chung góp nhiều gian kho'
Một chút buồn thôi...!, nỡ bỏ qua ?
Lăng kính nhiều màu khi rọi nắng
Vẫn là chung một gốc mà ra !

OngthoaiDinh.