Testing ...
Quote ...
Sunday, September 6, 2026
Tuesday, September 1, 2026
Hiệu Đính Sách TVBQGVN-TDLS
Kính thưa quý Niên Trưởng, quý Niên Đệ và quý bạn,
Trước khi chính thức phổ biến bản PDF của quyển sách Trường Võ Bị Quốc Gia
Việt Nam – Theo Dòng Lịch Sử, theo ý kiến của nhiều anh em, chúng ta cần
thực hiện một đợt hiệu đính cẩn thận và có hệ thống, nhằm phát hiện và sửa
chữa những sai sót có thể có trong ấn bản đã phát hành.
Tôi đã gọi điện và mời anh Huỳnh Tiến K28 đảm trách vai trò Trưởng Ban Hiệu Đính, và anh Tiến đã vui vẻ nhận lời. Hiện nay, anh Tiến đang lưu giữ file sau cùng đã được sử dụng để in quyển sách.
Sau khi trao đổi về phương cách tiến hành sao cho hữu hiệu, thuận tiện và có
sự tham gia rộng rãi của anh em, chúng tôi xin đề nghị một số điểm sau:
1. Kêu gọi đóng góp những phát hiện về sai sót.
Quý Niên Trưởng, Niên Đệ và quý bạn nào trước đây đã nhận được phản hồi về
những sai sót trong sách, chẳng hạn như Niên Trưởng Lưu Xuân Phước K24, hoặc
đã phát hiện những điểm cần điều chỉnh, như anh Võ Công Tiên K26, xin vui
lòng phổ biến công khai trên diễn đàn để chúng ta cùng ghi nhận và tổng hợp.
Qua đó, những anh em đang lưu giữ quyển sách cũng có thể cùng nhau đối
chiếu, xác minh và ghi nhận những điểm chưa chính xác trong ấn bản hiện có.
2. Kính nhờ Hội Đồng Đại Diện Các Khóa phối hợp.
Kính xin Niên Trưởng Hoàng Mão, Chủ tịch Hội Đồng Đại Diện Các Khóa, liên
lạc với quý vị Đại Diện Khóa và đề nghị mỗi Khóa, nếu có thể, cử người đọc
lại phần tiểu sử của Khóa mình để phát hiện những sai sót, thiếu sót hoặc
những chi tiết cần bổ túc, sau đó báo cáo để tổng hợp.
Đồng thời, những Khóa có khả năng và thiện chí xin vui lòng nhận đọc giúp
phần tiểu sử của các Khóa khác hiện thiếu người rà soát, chẳng hạn như những
Khóa lớn còn ít người, hoặc những Khóa mà đa số anh em hiện sinh hoạt trong
Tổng Hội Võ Bị Truyền Thống. Sự phối hợp này sẽ giúp công việc hiệu đính
được tiến hành nhanh chóng và đầy đủ hơn.
3. Kính mời các thành viên Ban Biên Tập cùng tham gia.
Xin trân trọng mời quý anh em đã từng trực tiếp tham gia biên tập và thực
hiện quyển sách, như bạn Sanh K28, cùng lên tiếng cho biết những ai có thể
tiếp tay trong công việc hiệu đính.
Sự đóng góp của những người từng trực tiếp tham gia thực hiện quyển sách sẽ
đặc biệt quý báu, vì quý anh em có nhiều hiểu biết về nội dung, tài liệu
cũng như quá trình biên soạn và thực hiện ấn bản trước đây.
4. Cùng nhau hiệu đính và công khai kết quả.
Chúng ta sẽ cùng chung sức hiệu đính quyển sách một cách kỹ lưỡng, không chỉ
đối với những lỗi đánh máy (typos), chính tả, dấu câu, khoảng cách chữ, mà
còn đối với những chi tiết liên quan đến tên tuổi, niên khóa, tiểu sử, dữ
kiện lịch sử và tính chính xác của các sự kiện được ghi trong sách.
Các điểm cần hiệu đính sẽ được cập nhật công khai trên diễn đàn Tổng
Hội theo từng đợt, để mọi người cùng theo dõi, đối chiếu và đóng góp ý
kiến.
Anh Huỳnh Tiến sẽ tiếp nhận bản tổng hợp các ý kiến đóng góp sau một khoảng
thời gian thích hợp, dự kiến chừng một đến hai tháng. Chúng ta cũng cần một
anh em phụ trách việc sắp xếp, tổng hợp và lập bảng các điểm cần hiệu đính,
để công việc được tiến hành khoa học và thuận tiện.
Đây là công việc chung vì Trường Mẹ, rất mong quý Niên Trưởng, quý Niên Đệ
và quý bạn tiếp tục góp ý thêm, và chung tay góp sức, để chúng ta có thể bắt
tay vào công việc ngay.
Xin chân thành cảm ơn sự quan tâm và góp sức của quý NiênTrưởng, Niên Đệ và
quý anh em. Đặc biệt, xin cảm ơn anh Huỳnh Tiến K28 đã vui vẻ nhận lãnh phần
việc nhiêu khê nhất trong công tác hiệu đính này.
Kính,
Lê Tùng – Khóa 25
(Aug 26, 2026, 9:04:30 PM)
Thưa Quý NT và các bạn,
Việc đầu tiên là các khóa sẽ đọc lại lược sử của khóa mình, để xem có chi
tiết gì cần bổ túc, hoặc thay đổi. Vị đại diện khóa sẽ phân nhiệm cụ thể
trong nội bộ khóa. Sau khi đã hoàn tất, ĐDK sẽ đúc kết và gởi cho Ban Hiệu
Đính.
Phần lược sử các khóa là phần chiếm tỉ trọng lớn nhất trong sách TDLS, đây
cũng là nét độc đáo của sách TVBQGVN - TDLS, là một quyển sách của "Lịch Sử
ngàn người viết". Mỗi khóa có một lịch sử, một văn phong khác nhau, cho thấy
"không khóa nào giống khóa nào", điều này phản ảnh những thay đổi trong
chính trường và chiến trường của Chiến Tranh Việt Nam theo thời gian. Ban
Hiệu Đính sẽ đãm trách phần còn lại của sách, và những khóa không có ĐDK.
Ban Hiệu Đính rất cần thiết, NT Hồ Ngọc Hiệp K25 và Anh Huỳnh Tiến K28 phụ
trách phần kỹ thuật là rất hợp lý. Anh Tiến là người đã layout, và sưu tầm
hình ảnh cho phần lớn sách TDLS, trước khi giao lại cho NT Hồ Ngọc Hiệp để
hoàn tất trước khi in.
Có 2 Niên Trưởng K25 tôi xin đề nghị tham gia vào Ban Hiệu Đính, 2 NT này đã
ở trong BBS trước đây: Đó là NT Bùi Phạm Thành K25 là người chuyên
môn kiểm chứng thông tin (fact check) và NT Trần Cao Vỵ K25 là người
chuyên môn kiểm tra Chính Tả (spell check). Ngoài ra còn có NT
Võ Công Tiên K26, một "bộ nhớ", một Tự Điển Sống của TTVB, NT
Lưu Xuân Phước K24, người giữ bản quyền của sách TDLS, NT
Trần Quang Thành K27, Anh Nguyễn Gia Thiếu K30,
Trần Trung Tín và Phạm Đình Trác K31 đã từng ở trong BBS .
Tôi cũng xin đề nghị: NT Hồ Ngọc Hiệp K25 làm trưởng Ban Hiệu Đính
Sách TDLS, đã có Anh Huỳnh Tiến là phụ tá, xin NT đừng lo lắng.
Sau khi Ban Hiệu Đính được chính thức thành lập, và với sự cộng tác tích cực
của quý vị ĐDK, tôi nghĩ chúng ta cần 2 hoặc 3 tháng để hoàn tất việc hiệu
đính sách TVBQGVN - TDLS, và sẵn sàng để đưa lên online.
Thân kính,
Nguyễn Sanh K28
(Aug 29, 2026, 12:30:17 PM)
Thursday, August 20, 2026
Một Thoáng Suy Tư
Để bắt đầu cho đoản văn này, tôi cố lắng đọng để nhớ lại một truyện phim
trên đài sắc tộc tại Úc Châu vào những năm 1981, khi tôi đến Úc được 5
tháng. Đó là câu chuyện giữa hai sĩ quan cùng tốt nghiệp trường Võ Bị
Saint-Cyr của Pháp. Một sĩ quan là người Pháp chính gốc, vị còn lại là sĩ
quan của tổ chức kháng chiến Algeria chống Pháp (1954) giành độc lập cho
Algeria, cho dù anh đã thụ hưởng những ân huệ mà chính phủ Pháp dành cho
người đã tốt nghiệp tại ngôi trường danh giá này.
Trong một trận quyết chiến, hai sĩ quan vô tình biết được đối thủ là đồng
môn, đồng khóa Saint-Cyr. Họ đã dàn xếp để gặp riêng tại chiến trường. Họ
mời nhau điếu thuốc, họ kể lại những kỷ niệm thời học Saint-Cyr, vân vân và
vân vân. Họ cười thoải mái, nhìn nhau đầy ấp tình đồng môn đồng khóa. Vị sĩ
quan người Pháp cố thuyết phục "bạn mình" đầu hàng. Nhưng không, vì quê
hương, dân tộc, anh sĩ quan người Algeria đã từ chối. Thế là họ đã cùng
nghiêm chỉnh chào nhau vĩnh biệt, mỗi người phục vụ cho chính lý tưởng của
mình. Trận chiến vô cùng ác liệt, nhưng lực lượng giải phóng Algeria không
thể kháng cự dưới hỏa lực của quân đội Pháp, đơn vị kháng chiến Algeria bị
tiêu diệt hoàn toàn.
Khi thị sát chiến trường, vị sĩ quan người Pháp đã lặng người nhìn xác "bạn
mình" mà trước đó vài giờ họ đã cùng nhau "sống lại" một thời.
Vị sĩ quan người Pháp đã an táng "bạn mình" trang trọng, với cái chào tay
vĩnh biệt.
Kính thưa! Truyện phim này đã "bám" lấy tôi gần 45 năm tại Úc và mãi đến bây
giờ, mãi đến ngày tôi "ra đi". Rất đẹp, rất nhân bản. Hai sĩ quan trong
truyện phim đã "bước qua" ranh giới của hận thù, họ phục vụ cho mục đích cao
cả, họ trân trọng và tôn trọng lý tưởng của nhau.
Thoáng nghĩ, tôi chỉ xin được "nghĩ về" chứ không có tư cách để dề nghị ai,
vì vậy, nơi đây, tôi không mưu cầu đối thoại hoặc phê phán đúng sai.
Sĩ quan Võ Bị "sống" với nhau trong trường, nhiều nhất là 4 năm, tình đồng
môn, chiến hữu có đủ mạnh để vượt qua những mâu thuẫn và phức tạp của đời
sống? Chắc chắn là rất khó. Vợ chồng đầu ấp tay gối vài mươi năm, vậy mà khi
chia tay vẫn mang đầy lòng oán hận!
Sự tốt đẹp giữa những con người, tình chiến hữu hay đồng môn được minh họa
như cây tre trăm đốt. Khi đã không còn đồng điệu, xem như những đốt tre đã
dần mất đi. Điều quan trọng là phải biết lúc nào đừng lại để còn giữ được
những đốt tre cuối cùng.
Không níu kéo, không bắt người khác phải ăn cùng thực phẩm của mình. Nếu đã
không cùng nhau đi đến cuối đường thì đành chia tay ở ngã ba, miễn rằng mỗi
tập thể phát huy được bản sắc của mình, nguồn gốc của mình, làm rạng rỡ cho
biểu tượng thiêng liêng mà mình gọi là "TRƯỜNG MẸ". Thế thôi. Nếu có dịp gặp
nhau thì hãy vui vẻ mời nhau điếu thuốc, ly cà phê. Chẳng được sao? Nhà ai
nấy ở, nếu ở chung mỗi người mỗi tánh sẽ phát sinh mâu thuẫn.
Sự thống nhất Võ Bị có phải là nhu cầu không? Nếu không thì là cái gì? Nếu
trong lòng mỗi người đã ném được cái "đáng ghét" của quá khứ thì tự nhiên họ
sẽ tìm nhau, thế thôi. Đơn giản thế thôi.
Thống nhất không vì quyền lợi, không vì danh vọng, không phải để kiện toàn
một "di chúc" thì vì cái gì? Lòng đã không muốn thì hãy dể những đốt tre tốt
đẹp cuối cùng còn lại trên đôi tay của một cựu SVSQ/VB trước khi rời bỏ cuộc
đời này!
Tôi đã nghĩ thế, vì riêng cá nhân tôi, không hy vọng một sự thống nhất tốt
đẹp sẽ xảy ra cho tập thể cựu SVSQ/VB trong vài năm tới. Vì không ai có khả
năng làm được ngoại trừ LÃNH CHÚA VÙNG 5 !!
Xin tha thứ cho những lời nói thật !
Lê Điền - D.25
Gửi bạn Lê Văn Điền D.25,
Bạn Nguyễn Trung Giang D.25,
Và quý bạn Khóa 25,
Mình đã đọc rất kỹ bài “Một Thoáng Suy Tư” của Điền và những chia sẻ của
Giang.
Mình thật sự xúc động, bởi qua từng dòng chữ, mình cảm nhận được những
suy tư rất thật của những người đã cùng sống dưới mái Trường Mẹ, cùng
mang trong lòng Tình Tự Võ Bị suốt mấy mươi năm qua.
Câu chuyện Điền kể về hai người sĩ quan Saint-Cyr dù ở hai bên chiến tuyến
vẫn nhận ra nhau là đồng môn, cùng ngồi xuống bắt tay, chia nhau điếu thuốc
và ôn lại kỷ niệm thời tuổi trẻ — để rồi sau đó người còn sống dành cho
người đã nằm xuống một nghi thức tiễn đưa trọn vẹn tình người — đã làm mình
suy nghĩ rất nhiều. Điều làm Điền nhớ mãi câu chuyện ấy suốt gần 45 năm qua,
có lẽ không phải chuyện thắng hay thua, mà chính là cách con người đối xử
với nhau khi đứng ở hai phía của sự khác biệt.
Đó cũng chính là trăn trở lớn nhất của mình lúc này.
Cảm ơn Giang đã dành cho mình những lời khích lệ chân thành.
Dù vậy, xin phép Giang cho mình không đi sâu vào những nhận định cá
nhân về bạn Đặng Văn Khanh hay những người được nhắc đến.
Bắt đầu bằng thiện ý tìm một mẫu số chung, mình không mong những lá
thư này lại vô tình trở thành nguyên do để anh em chúng ta tiếp tục
quy trách nhiệm cho nhau.
Mình cũng không đặt mình vào vị trí của một người có ý phân định đúng sai.
Là một người Khóa 25, hiện mang trách nhiệm đại diện cất lên tiếng nói
chung, mình chỉ đang làm điều mà mình tin rất nhiều anh em mong mỏi:
Nếu có một con đường để những người chung mái Trường Mẹ nhìn nhau bằng tình đồng môn thay vì những trăn trở của quá khứ, tại sao chúng ta lại không cố gắng thử?
Ba lá Tâm Thư của mình xuất phát từ suy nghĩ đơn giản đó.
Mình không viết để giành một chức vụ, không để chứng minh bên nào thắng hay
thua,
và càng không yêu cầu bất kỳ ai phải từ bỏ danh dự hay lập trường của mình.
Mình chỉ muốn thử gõ một cánh cửa.
Nếu cửa không mở, mình vẫn giữ trọn sự kính trọng đối với người anh em phía
bên kia. Nếu có người không đồng ý, mình vẫn coi họ là anh em cùng Trường
Mẹ.
Sau tất cả, chúng ta đều chỉ có một Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam.
Điền có nhắc đến hình ảnh những “đốt tre tốt đẹp cuối cùng” cần giữ lại
trước khi khép lại hành trình đời người. Mình rất thích hình ảnh ấy.
Đã đi qua hơn nửa thế kỷ, quỹ thời gian của anh em mình không còn dài. Đến
lúc này, điều quan trọng nhất có lẽ không còn là ai đúng ai sai trong những
chuyện cũ, mà là chúng ta đối xử với nhau thế nào trong những năm tháng còn
lại.
Nếu chưa thể thống nhất, xin đừng để sự khác biệt biến thành thù nghịch.
Nếu chưa thể về chung một mái nhà, thì khi gặp lại, xin vẫn bắt tay, mời
nhau ly cà phê và hỏi thăm nhau một lời.
Và nếu một ngày chúng ta ngồi lại được bên nhau, đó không phải là chiến
thắng của riêng ai, mà là món quà ý nghĩa nhất gửi lại cho thế hệ sau và
trọn vẹn với danh dự Trường Mẹ.
Với riêng anh em Khóa 25, mình càng mong chúng ta giữ trọn tình khóa.
Không nhất thiết phải cùng một góc nhìn, nhưng xin đừng để khác biệt làm
phai nhạt tình nghĩa của những ngày cùng lăn lộn, nhúng giấm, đi vịt bên
nhau.
Cảm ơn Điền đã trải lòng bằng những suy tư chân thành.
Cảm ơn Giang đã mạnh dạn lên tiếng và tiếp thêm cho mình động lực. Nhưng
mình xin anh em Khóa 25 một điều:
Xin đừng để hành trình tìm kiếm sự đoàn kết này trở thành một cuộc tranh luận mới giữa chúng ta.
Mình đã làm những gì tâm huyết nhất.
Mình sẽ tiếp tục giữ sự bình thản, lòng tôn trọng và thiện chí này; còn kết
quả ra sao, xin gửi lại cho thời gian và lòng người.
Dù con đường phía trước dẫn đến đâu, mình chỉ mong khi gặp lại, anh em Khóa
25 chúng ta vẫn có thể mỉm cười, bắt tay và nói một câu trọn vẹn:
“Anh em mình vẫn là Khóa 25.”
Đối với mình, chỉ cần bấy nhiêu thôi đã là quá đủ.
Thân,
Lê Tùng – K25
Lưu Bị "Tam cố thảo lư"
Lê Tùng "Ba bức tâm thư" mỏi mòn.
Lịch sử như một vòng tròn
Chút tình Võ Bị có còn gì chăng?
Bùi Phạm Thành
(Ngày 13 tháng 8 năm 2026)
Thư Của Lê Tùng - Tổng Hội Trưởng TH/CSVSQ/TVBQGVN Nhiệm Kỳ 2026-2028
Kính gửi bạn Lê Khắc Phước K25,
Kính thưa quý Niên Trưởng, quý Niên Đệ, quý Bạn, quý Chị và các cháu Hậu Duệ
Võ Bị,
Trước hết, tôi xin cảm ơn bạn Lê Khắc Phước K25 đã phổ biến thư từ cùng các
ý kiến liên quan đến những bức Tâm Thư của tôi, giúp rộng đường dư luận để
Đại Gia Đình Võ Bị có thêm cơ hội đọc, suy xét và thẩm định.
Tôi cũng xin chân thành cảm ơn quý Niên Trưởng, quý Niên Đệ, quý Bạn, quý
Chị và các cháu đã dành thời gian theo dõi, suy ngẫm và đóng góp ý kiến—dù
là đồng tình, băn khoăn hay có quan điểm khác biệt.
Tôi xin phép được làm rõ một vài điểm dễ gây hiểu lầm như sau:
1. Phân biệt tiếng nói cá nhân và lập trường tập thể.
Liên quan đến bài viết “Sự Thật Trần Truồng” và những email được phổ biến
gần đây trên diễn đàn Truyền Thống, tôi nghĩ chúng ta cần hết sức thận trọng
và công bằng.
Những email ấy, trước hết, chỉ biểu lộ nhận định cá nhân của người viết.
Trong một tập thể lớn, mỗi người đều có quyền bày tỏ chính kiến, và tôi hoàn
toàn tôn trọng quyền đó. Tuy nhiên, chúng ta không nên lấy lời lẽ hay quan
điểm của một cá nhân để suy diễn thành lập trường chung của cả một tổ chức.
Vì vậy, tôi không xem email của CSVSQ Nguyễn Quang Lạc K26 - với lời lẽ có
phần khó nghe - là tiếng nói hay lập trường chính thức của Tổng Hội Cựu SVSQ
TVBQGVN.
Cũng trên nguyên tắc công bằng ấy, tôi rất trân trọng những tâm tư và nỗi
đau mà chị quả phụ Đinh Như Khả K25/1 đã chia sẻ, nhưng tôi cũng không thể
xem lá thư của chị là câu trả lời đại diện cho những vị đang gánh vác trách
nhiệm bên Tổng Hội Võ Bị Truyền Thống.
Cá nhân có quyền phát biểu; tập thể có trách nhiệm với lập trường của mình.
Hai điều ấy cần được phân biệt rõ ràng nếu chúng ta thật sự muốn tìm con
đường đối thoại và hóa giải những khác biệt đã kéo dài quá lâu.
2. Nhìn thẳng vào quá khứ, hướng về tương lai.
Mục đích của các bức Tâm Thư chưa bao giờ là né tránh lịch sử hay phủ nhận
tổn thương. Nhưng tôi tin rằng việc nhìn lại quá khứ và việc tìm giải pháp
cho tương lai là hai phương diện khác nhau.
Tôi viết Tâm Thư không phải để phân định ai đúng ai sai, càng không nhằm
bênh vực hay lên án bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào. Tôi viết vì tin rằng,
sau nhiều năm chia cách, đã đến lúc chúng ta thử một phương cách khác:
- Ngồi lại với nhau.
- Nói chuyện trực tiếp.Lắng nghe nhau.
- Tìm mẫu số chung dựa trên Tự Thắng, Tình Tự Võ Bị và Danh Dự Trường Mẹ.
Nếu còn điều gì cần làm sáng tỏ, hãy cùng nhau nhìn thẳng vào đó. Nhưng muốn
giải quyết, trước hết phải có đối thoại.
3. Điều tôi thực sự mong mỏi.
Điều tôi trăn trở nhất từ khi khởi thảo Tâm Thư 1 đến nay đã 3 Tâm Thư gửi
đi vẫn không thay đổi:
Tôi mong được nghe tiếng nói chính thức từ quý Niên Trưởng, quý bạn và quý
Niên Đệ đang gánh vác trách nhiệm bên Tổng Hội Võ Bị Truyền Thống về đề nghị
đối thoại mà tôi đã chân thành đưa ra.
Thời gian qua, tôi đã đọc rất nhiều ý kiến trên các diễn đàn - chân tình có,
gay gắt có, và cũng có những vấn đề đáng suy ngẫm. Tôi tôn trọng tất cả.
Nhưng những phát biểu cá nhân ấy, dù mạnh mẽ hay chân thành đến đâu, vẫn
không thể thay thế cho câu trả lời chính thức từ đại diện Tổng Hội Võ Bị
Truyền Thống.
Tôi không mong quý vị phải đồng ý ngay:
- Nếu chưa sẵn sàng, tôi xin tôn trọng.
- Nếu có điều kiện hay trở ngại cần giải quyết trước, xin cứ thẳng thắn cho biết, tôi xin lắng nghe.
- Nếu không đồng ý đối thoại, tôi cũng mong nhận được một thông điệp chính thức.
- Còn nếu vẫn còn dù chỉ một cánh cửa hé mở, tôi mong cánh cửa ấy sẽ được đón nhận.
Điều tôi tìm kiếm không phải là một phản hồi thuận theo ý mình, mà là
một câu trả lời chính thức để tất cả cùng biết chúng ta đang đứng ở
đâu và có thể làm gì cho tương lai.
4. Không sa vào tranh luận, nhưng không bỏ quên anh em.
Nếu cứ tiếp tục phản hồi từng email, từng câu chữ, chúng ta sẽ dễ rơi vào
vòng tranh luận bất tận. Vì vậy, tôi chủ trương không tranh luận với bất kỳ
cá nhân nào.
Nhưng không tranh luận không có nghĩa là bỏ cuộc. Im lặng để tránh tranh cãi
cũng không có nghĩa là quay lưng với những anh em đang bất đồng quan điểm.
Họ vẫn là đồng môn cùng xuất thân từ Trường Mẹ.
Chúng ta có thể khác nhau về góc nhìn hay nhận định, nhưng có một sự thật
không thể phủ nhận:
Chúng ta đều là những người con của Trường Mẹ Võ Bị.
Vì vậy, tôi không cho phép mình nói: “Họ không muốn nghe thì thôi.”
Tôi có thể ngừng tranh luận, có thể không đáp trả những lời công kích cá
nhân, nhưng tôi không thể ngừng nỗ lực tìm kiếm cơ hội để anh em cùng Trường
Mẹ ngồi lại bên nhau.
5. Kiên trì bước tiếp.
Tôi hiểu con đường này không dễ dàng và sự đoàn kết đòi hỏi nỗ lực từ cả hai
phía. Nhưng với trách nhiệm và tình cảm của một người CSVSQ, tôi không muốn
vì những phản ứng tiêu cực ban đầu mà vội kết luận rằng đối thoại với những
anh em em "gà cùng một mẹ" là bất khả thi.
Tôi xin khẳng định:
- Tôi dừng tranh luận cá nhân trên diễn đàn, nhưng không dừng nỗ lực tìm kiếm một cuộc đối thoại chính thức.
- Tôi sẽ tiếp tục bằng tất cả thiện chí, sự kiên nhẫn và tinh thần trách nhiệm cho đến khi nhận được tiếng nói chính thức từ quý vị hữu trách bên Tổng Hội Võ Bị Truyền Thống.
- Tôi không thể đoán trước kết quả - có thể chúng ta sẽ gặp nhau, có thể phải đi qua thêm thử thách, hoặc câu trả lời không như kỳ vọng. Nhưng ít nhất, một văn bản chính thức sẽ giúp tránh việc lấy ý kiến cá nhân thay cho chủ trương tập thể, khiến hiểu lầm và chia rẽ kéo dài thêm.
- Tôi chỉ mong tìm một cơ hội cho tình huynh đệ.
Nếu cánh cửa ấy còn mở, dù chỉ là một khe hẹp, tôi vẫn kiên nhẫn đứng chờ.
Và nếu một ngày nào đó chúng ta có thể ngồi lại, dù chưa thể giải quyết tất
cả, thì ít nhất chúng ta đã làm được điều quan trọng nhất: đã chịu lắng nghe
nhau.
Đó cũng chính là ước nguyện lớn nhất của tôi khi viết những bức Tâm Thư.
Tất Cả Vì Các Thế Hệ Hậu Duệ Võ Bị Tiếp Nối!
Kính chúc quý Niên Trưởng, quý Niên Đệ, quý Bạn, quý Chị và các cháu Hậu Duệ
luôn bình an, mạnh khỏe và giữ mãi Tình Tự Võ Bị.
Kính thư,
Lê Tùng – Khóa 25
Tổng Hội Trưởng
Nhiệm kỳ 2026–2028
TB.
Nhờ bạn Phước chuyển vào diễn đàn Tổng Hội Võ Bị Truyền Thống. Cảm
ơn bạn.
Thư gửi ngày 22 tháng 8 năm 2026, lúc 3:36 AM
Kính thưa Đại Gia Đình Võ Bị,
Kính thưa CSVSQ Đặng Văn Khanh K25, THT/THCSVSQ/TVBQGVN NK 2026 - 2028,
Kính thưa CSVSQ Lê Tùng K25,
Căn cứ vào điện thư của anh Tùng, tôi xin có ý kiến như sau:
1. Dùng Nội Quy 2012 của TH CSVSQ TVBQGVN làm nền tảng, chúng ta sẽ bắt đầu
đối thoại.
2. Đối thoại chỉ giữa 2 CSVSQ Lê Tùng K25 và Lê Khắc Phước K25, không dựa
vào những góp ý khác từ đằng sau...Sử dụng khối óc của chính mình như khi 2
người đang đối diện với nhau trước ĐGĐVB (không nghe nhắc tuồng).
3. Tìm gốc rễ của sự chia rẽ để ĐGĐVB tùy nghi thẩm định.
Nếu anh không đồng ý coi như cuộc đối thoại không thành.
Cảm ơn anh đã đọc.
Kính
Lê Khắc Phước K25
Thư đề ngày 22 tháng 8 năm 2026, lúc 7:18 AM
Kính gửi bạn Lê Khắc Phước K25,
Tôi đã đọc kỹ thư trả lời của bạn và xin chân thành cảm ơn bạn đã cho biết
điều kiện để có thể tiếp tục cuộc đối thoại.
Tuy nhiên, sau khi đọc, tôi không khỏi có một chút ngạc nhiên.
Trong suốt ba Tâm Thư vừa qua, điều tôi kiên trì kêu gọi chỉ là gác lại
những khác biệt, bỏ qua những chuyện đã chia rẽ anh em Võ Bị trong nhiều
năm, và tìm lại mẫu số chung trên tinh thần tình tự Võ Bị. Tôi không chủ
trương mở thêm một cuộc tranh luận để phân định ai đúng, ai sai, càng không
có ý dựng lại “hồ sơ chia rẽ” để chúng ta tiếp tục dùng “khối óc của mình”
mà truy cứu đến tận cùng.
Vậy mà sau ba Tâm Thư kêu gọi khép lại chuyện cũ, điều kiện bạn đưa ra lại
là phải dùng “khối óc” để đối thoại và “tìm gốc rễ của sự chia rẽ” để Đại
Gia Đình Võ Bị tùy nghi thẩm định.
Có lẽ chúng ta đang đứng trước hai cách nhìn khá khác nhau về hai chữ “đối
thoại”.
Đối với tôi, đối thoại là để tìm con đường đi tới.
Còn nếu đối thoại nhằm tìm lại ai là người gây ra sự chia rẽ, thì e rằng
chúng ta sẽ lại bắt đầu một vòng tranh luận mới, trong khi điều tôi mong
muốn là chấm dứt những vòng tranh luận ấy.
Bạn cũng đề nghị cuộc đối thoại chỉ có hai CSVSQ Lê Tùng và Lê Khắc Phước,
không dựa vào những góp ý “từ đằng sau”, mà mỗi người phải sử dụng “khối óc
của chính mình”.
Điều này tôi hoàn toàn không phản đối. Tôi vẫn luôn chịu trách nhiệm về
những gì chính tôi viết, chính tôi nói và chính tôi làm. Tôi cũng không cần
ai “nhắc tuồng” để biết mình đang nói gì.
Nhưng có một điều cần được minh định cho rõ:
Tôi hiện đang đại diện cho Tổng Hội Cựu Sinh Viên Sĩ Quan Trường Võ Bị Quốc
Gia Việt Nam.
Còn bạn, trong cuộc trao đổi này, bạn đang phát biểu với tư cách cá nhân
CSVSQ Lê Khắc Phước K25, hay bạn vẫn muốn tiếp tục đối thoại với tư cách đại
diện cho Tổng Hội Võ Bị Truyền Thống?
Tôi nghĩ câu hỏi này đáng được xác định ngay từ đầu, để tránh việc hai người
ngồi đối diện nhau nhưng mỗi người lại đang mang một “tư cách” khác nhau.
Nếu bạn muốn nói chuyện với tôi như hai người bạn đồng môn K25, tôi rất sẵn
lòng. Nếu bạn muốn đối thoại trên cương vị đại diện cho một Tổng Hội, thì
vấn đề lại thuộc về hai tổ chức và cần được thực hiện bằng một phương thức
tương xứng với tư cách của hai bên.
Riêng tôi, tôi không muốn biến cuộc gặp giữa hai CSVSQ K25 thành một phiên
tòa lịch sử, trong đó một người đóng vai công tố viên, người kia đóng vai bị
cáo, rồi cuối cùng Đại Gia Đình Võ Bị được mời làm bồi thẩm đoàn.
Tôi đã dành khá nhiều thời gian cho những Tâm Thư vừa qua, với một mục đích
duy nhất là tìm một lối ra cho tình trạng chia rẽ kéo dài. Tôi nghĩ đến lúc
mình nên dành thời gian và sức lực cho những công việc thiết thực hơn đối
với tập thể.
Vì vậy, tôi xin tôn trọng quỹ thời gian quý báu của bạn, cũng như xin bạn
tôn trọng quỹ thời gian của tôi.
Nếu một ngày nào đó chúng ta có thể ngồi xuống với nhau không phải để chứng
minh ai đúng, ai sai, không phải để truy tìm “gốc rễ tội lỗi” của sự chia
rẽ, mà chỉ để hỏi một câu rất đơn giản:
“Từ hôm nay, chúng ta có thể làm gì để anh em Võ Bị bớt chia rẽ hơn hôm
qua?”
thì tôi vẫn sẵn lòng bắt tay bạn.
Còn nếu cuộc đối thoại phải bắt đầu bằng điều kiện, bằng việc phân định tư
cách, truy tìm nguồn gốc chia rẽ và thẩm định đúng–sai, thì có lẽ chúng ta
nên tạm dừng ở đây.
Ba Tâm Thư của tôi đã nói khá đầy đủ điều tôi muốn nói.
Phần còn lại, xin để thời gian và hành động của mỗi người trả lời.
Kính chúc bạn và gia đình luôn mạnh khỏe, bình an.
Trân trọng,
Lê Tùng K25
Tổng Hội Trưởng THVB
Nhiệm kỳ 2026 - 2028
Wednesday, August 12, 2026
Tâm Thư Của Lê Tùng - THT/TH/CSVSQ/TVBQGVN Nhiệm Kỳ 2026-2028
Tâm thư số 3 - Gửi ngày 12 tháng 8 năm 2026
Kính gửi:
- CSVSQ Đặng Văn Khanh, Khóa 25 – Tổng Hội Trưởng Tổng Hội Võ Bị Truyền Thống;
- Niên Trưởng Nguyễn Văn Thiệt, Khóa 18 – Chủ Tịch Hội Đồng Tư Vấn & Giám Sát Tổng Hội Võ Bị Truyền Thống;
- Ban Cố Vấn và Ban Chấp Hành Tổng Hội CSVSQ TVBQGVN;
- Niên Trưởng Hoàng Mão, Khóa 20 – Chủ Tịch Hội Đồng Đại Diện Các Khóa CSVSQ TVBQGVN;
- Quý Niên Trưởng, quý Niên Đệ cùng toàn thể quý Đồng Môn.
Kính thưa quý vị,
Đã hơn mười ngày kể từ khi tôi gửi Tâm Thư 2 (ngày 31 tháng 7 năm 2026), với
ước nguyện chân thành được cùng quý vị tìm lại tiếng nói chung, hướng đến sự
hàn gắn và đoàn tụ trong đại gia đình Võ Bị.
Cho đến nay, tôi vẫn chưa nhận được hồi đáp trực tiếp từ quý CSVSQ thuộc
Tổng Hội Võ Bị Truyền Thống.
Tôi hoàn toàn hiểu rằng đây là một vấn đề hệ trọng và nhạy cảm, đòi hỏi thời
gian, sự bình tĩnh cùng những cân nhắc thấu đáo. Tôi trân trọng sự cẩn trọng
ấy, đồng thời vẫn mong mỏi nhận được một phản hồi chân thành, chín chắn,
xuất phát từ nguyện vọng chung của tập thể CSVSQ/TVBQGVN.
Chúng tôi nghĩ, trong khi anh em chưa thấy thuận tiện để bàn thảo việc hợp
nhất sao cho hợp tình, hợp lý, điều đúng đắn nhất lúc này là tôn trọng sự
thận trọng đó và kiên nhẫn chờ đợi thời điểm thuận lợi hơn. Điều cấp
thiết hiện nay không nhất thiết phải là một câu trả lời“đồng ý” hay “không
đồng ý”, mà là tạo cơ hội để hai bên gặp gỡ trong tinh thần tương kính và
chân thành.
Một cuộc gặp mặt trực tiếp, dù đơn sơ, sẽ giúp chúng ta lắng nghe nhau rõ
hơn, giải tỏa những điều khó bày tỏ qua thư từ, và từ đó từng bước tìm ra
một hướng đi phù hợp với nguyện vọng chung.
Trên tinh thần đó, tôi xin trân trọng đề nghị:
- Hình thức: Một cuộc gặp mặt đối thoại trực tiếp, cởi mở và thẳng thắn.
- Thành phần: Mỗi bên từ 3 đến 4 Cựu SVSQ đại diện.
- Địa điểm: Houston hoặc Nam California.
- Thời gian: DịpTết Nguyên Đán Đinh Mùi 2027 (ngày, giờ cụ thể sẽ cùng thảo luận sau).
Tôi tin rằng một cuộc gặp gỡ trực tiếp, không đặt nặng hình thức, sẽ là bước
đầu cần thiết
để hai bên có dịp nhìn nhau bằng tình Huynh Đệ thay vì qua những khác biệt
của quá khứ.
Kể từ ngày được quý Đồng Môn giao phó trọng trách Tổng Hội Trưởng, điều duy
nhất tôi hằng mong mỏi là anh em chúng ta gác lại những dị biệt cá nhân,
khép lại những vướng mắc của quá khứ, để một ngày không xa lại được “như gà
cùng một Mẹ”, sum họp một nhà.
Quỹ thời gian của chúng ta không còn nhiều. Điều ý nghĩa nhất chúng ta
có thể làm lúc này là cùng nhau trao lại cho các thế hệ hậu duệ một Di Sản
Võ Bị thiêng liêng, cao quý và đầy hãnh diện.
Đó cũng là ước nguyện mà tôi tin rằng biết bao CSVSQ TVBQGVN đang khắc khoải
mang nặng trong lòng.
Từ ước vọng ấy, tôi xin cùng quý vị hướng đến một mục tiêu cao quý:
MỘT TRƯỜNG MẸ – MỘT TÌNH HUYNH ĐỆ – MỘT TỔNG HỘI VÕ BỊ.
Đó không phải là chiến thắng của riêng một cá nhân hay một tổ chức nào, mà
là sự đoàn tụ trọn vẹn của các Niên Trưởng, Niên Đệ và Đồng Môn cùng xuất
thân từ Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam – quân trường lừng danh nhất vùng
Đông Nam Á thời bấy giờ, niềm hãnh diện của bao thế hệ CSVSQ và quân dân
Việt Nam Cộng Hòa.
Con đường phía trước chắc chắn còn nhiều thử thách. Nhưng tôi tin rằng, chỉ
cần chúng ta mở lòng, lấy Danh Dự Trường Mẹ làm điểm tựa, thì không rào cản
nào có thể ngăn cách mãi mãi tình Niên Trưởng – Niên Đệ Võ Bị.
Nếu trong thư này còn điều gì vụng về, chưa trọn vẹn, kính mong quý Niên
Trưởng, quý Niên Đệ và quý Đồng Môn rộng lòng lượng thứ.
Hôm nay, để bày tỏ tâm huyết, tôi xin đưa bàn tay ra trước.
Tôi tha thiết mong nhận lại bàn tay Huynh Đệ từ phía quý vị, để chúng ta
cùng nắm chặt tay nhau, bước qua những khác biệt của ngày hôm qua, và cùng
đưa đại gia đình Võ Bị trở về sum họp một nhà.
Tất cả những gì chúng ta làm hôm nay không phải cho riêng chúng ta, mà cho
các thế hệ hậu duệ Võ Bị mai sau.
TẤT CẢ VÌ CÁC THẾ HỆ HẬU DUỆ VÕ BỊ TIẾP NỐI!
Kính thư,
CSVSQ Lê Tùng – Khóa 25
Tổng Hội Trưởng
Nhiệm kỳ 2026–2028
Tâm thư số 2 - Gửi ngày 28 tháng 7, năm 2026
Kính gửi: Quý Niên Trưởng, quý Huynh Đệ đồng môn, quý Chị và các cháu Hậu Duệ
Võ Bị,
Đã hơn mười ngày kể từ khi tôi gửi bức Tâm Thư với nguyện vọng chân thành:
tha thiết kêu gọi anh em đồng môn cùng ngồi lại với nhau trong tinh thần Tự
Thắng, Tình Tự Võ Bị và vì Danh Dự Trường Mẹ.
Trước hết, tôi xin chân thành cảm ơn tất cả quý vị đã dành thời gian đọc, suy
ngẫm và chia sẻ ý kiến. Dù bày tỏ dưới bất kỳ hình thức nào, sự quan tâm của
quý vị đều chứng minh một điều vô cùng quý giá: trong trái tim mỗi chúng ta,
tình yêu dành cho Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam vẫn trọn vẹn như ngày nào.
Điều làm tôi vô cùng xúc động trong những ngày qua là tất cả Huynh Đệ trực
tiếp hồi đáp đều bày tỏ sự đồng tình và ủng hộ tinh thần bức Tâm Thư. Điều đó
càng củng cố niềm tin vững chắc rằng khát vọng hàn gắn và đoàn kết vẫn luôn
hiện hữu trong lòng đại đa số anh em.
Đối với quý Huynh Đệ thuộc Tổng Hội Truyền Thống, tôi hầu như chưa nhận được
phản hồi trực tiếp. Mãi đến khi cháu Đoàn Ngọc Liêm (Hậu Duệ K Phụ 4/2) hồi
đáp thư của Niên Trưởng Võ Ý (Khóa 17) – trong đó có chuyển tiếp cho tôi – tôi
mới được biết những trao đổi từ phía quý vị.
Tôi rất trân trọng những chia sẻ đầy tâm huyết của Niên Trưởng Võ Ý và cháu
Đoàn Ngọc Liêm. Một người đại diện cho thế hệ đàn anh đi trước, một người đại
diện cho thế hệ tiếp nối, nhưng cả hai đều gặp nhau ở một nguyện vọng tha
thiết: các Cựu Sinh Viên Sĩ Quan Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam hãy vượt lên
trên mọi khác biệt để trao lại cho con cháu một di sản đoàn kết, nghĩa tình và
đáng tự hào.
Đó cũng chính là tâm nguyện duy nhất của tôi khi viết bức Tâm Thư.
Tôi cũng ghi nhận một số ý kiến vẫn tiếp tục đặt trọng tâm vào việc phân định
đúng – sai, xác định trách nhiệm hay nhắc lại những bất đồng trong quá khứ.
Tôi hoàn toàn tôn trọng những góc nhìn ấy. Tuy nhiên, mục đích của bức Tâm Thư
chưa bao giờ là xét lại quá khứ, cũng không nhằm bênh vực hay phê phán bất kỳ
cá nhân, tổ chức nào. Quá khứ, dù đúng hay sai, đều đã là lịch sử. Điều duy
nhất chúng ta có thể thay đổi lúc này chính là cách đối xử với nhau từ hôm
nay.
Có lẽ câu hỏi quan trọng nhất hiện tại không còn là:
"Ai đúng? Ai sai?"
mà là:
"Chúng ta muốn để lại di sản gì cho các thế hệ Võ Bị mai sau?"
Tôi cũng xin được bày tỏ đôi lời cùng quý Chị, quý Quả Phụ Võ Bị và các cháu
Hậu Duệ. Chúng tôi luôn trân trọng và biết ơn sự hy sinh, đồng hành cùng những
đóng góp thầm lặng của quý vị suốt bao năm qua. Không có hậu phương vững chắc
ấy, nhiều sinh hoạt của đại gia đình Võ Bị chắc chắn không thể duy trì đến
ngày nay.
Tuy nhiên, đối với những vấn đề mang tính lịch sử và nội bộ giữa các Cựu
SVSQ, thiết nghĩ sẽ thuận lợi hơn nếu trước hết được chính anh em chúng tôi
trực tiếp giải quyết bằng tình huynh đệ. Chỉ những người đã cùng chung đời
sống quân trường, thao trường và chiến trường mới cảm nhận hết những ký ức,
mất mát cũng như tình cảm đặc biệt mà Trường Mẹ đã hun đúc. Kính mong quý Chị
và các cháu tiếp tục là hậu phương yêu thương, là nhịp cầu cảm thông và khích
lệ, để giúp các Cựu SVSQ chúng tôi có thêm động lực tìm lại tiếng nói chung.
Điều khiến tôi vẫn trăn trở là dù Tâm Thư đã được gửi đến các vị có trách
nhiệm và toàn thể đồng môn của cả hai phía, tôi vẫn chưa có cơ hội trực tiếp
trao đổi với quý Huynh Đệ phía Tổng Hội Truyền Thống. Tôi vẫn chân thành hy
vọng rằng, nếu còn những điều cần đối thoại, những người đang gánh vác trách
nhiệm hai bên sẽ gặp gỡ, trao đổi trong tinh thần Võ Bị: thẳng thắn, chân
thành, tương kính và biết đặt Danh Dự Trường Mẹ lên trên mọi khác biệt.
Nếu bức Tâm Thư trước đây hay lá thư hôm nay còn điều gì chưa trọn vẹn, kính
mong quý Niên Trưởng và quý Huynh Đệ rộng lòng lượng thứ. Điều tôi mong mỏi
không phải là mọi người đồng ý với từng lời tôi viết, mà chỉ mong chúng ta
cùng mở thêm một cánh cửa để đối thoại và cảm thông.
Có người hỏi tôi:
"Trong hoàn cảnh hiện nay, anh còn tin vào con đường hòa giải hay
không?"
Tôi trả lời:
"Có!"
Bởi nếu ngay cả chúng ta — những người đã đi gần hết chặng đường đời — cũng
không còn tin vào sức mạnh của tình đồng môn, thì chúng ta sẽ để lại cho lớp
hậu duệ điều gì ngoài những chia rẽ mà chính mình chưa thể vượt qua?
Quỹ thời gian của thế hệ chúng ta không còn nhiều. Điều quý giá nhất để lại
cho mai sau không phải là phần thắng trong một cuộc tranh luận, mà là tấm
gương của những người biết Tự Thắng, biết đặt Đại Cuộc và Danh Dự Trường Mẹ
lên trên cái tôi của chính mình.
Tôi tin rằng khi nhìn lại giai đoạn này, lịch sử Võ Bị sẽ không ghi nhớ ai
thắng ai thua trong những bất đồng, mà sẽ trân trọng ghi danh những người đã
đủ bao dung và can đảm chìa tay ra để nối lại tình huynh đệ.
Tất Cả Vì Các Thế Hệ Hậu Duệ Võ Bị Tiếp Nối!
Kính thư,
Lê Tùng – Khóa 25
Tổng Hội Trưởng
(Nhiệm kỳ 2026–2028)
Tâm thư số 1 - Gửi ngày 17 tháng 7 năm 2026
Kính thưa quý Niên Trưởng và quý Huynh Đệ đồng môn,
Hơn nửa thế kỷ qua, tinh thần Tự Thắng và Tình Tự Võ Bị vẫn luôn thắm đượm,
luân lưu trong huyết quản của mỗi chúng ta. Đó là di sản tinh thần vô giá,
là sợi dây thiêng liêng gắn kết tình đồng môn, vượt qua mọi biến đổi theo
thời gian và hoàn cảnh.
Trên chặng đường đã qua, dù đôi lúc không tránh khỏi những khác biệt về quan
điểm hay phương thức sinh hoạt, tất cả chúng ta vẫn luôn cùng hướng về một
niềm tự hào và một trách nhiệm cao quý: gìn giữ Truyền Thống, bảo vệ Danh Dự
Trường Mẹ và tiếp nối những giá trị mà bao thế hệ tiền nhân đã dày công vun
đắp.
Giờ đây, khi hầu hết chúng ta đều đã bước vào tuổi xế chiều, việc chuẩn bị
một nền tảng vững chắc cho thế hệ kế thừa không còn chỉ là mong ước, mà đã
trở thành trách nhiệm chung của tất cả chúng ta. Việc phát triển Đoàn Hậu
Duệ Võ Bị / Thanh Thiếu Niên Đa Hiệu chính là công việc cấp thiết hôm nay,
để ngọn lửa Võ Bị tiếp tục được gìn giữ và truyền trao cho các thế hệ mai
sau.
Điều chúng ta mong muốn gửi lại cho thế hệ hậu duệ không phải là những điều
còn khác biệt, mà là niềm tự hào về Trường Mẹ, là tình Huynh Đệ keo sơn và
những giá trị cao đẹp đã được bồi đắp qua nhiều thế hệ. Nếu những phân hóa
cứ tiếp tục kéo dài, sức mạnh chung của tập thể sẽ phần nào bị ảnh hưởng, và
điều đáng trăn trở hơn là niềm tin của lớp hậu duệ đối với truyền thống tốt
đẹp của chúng ta cũng có thể bị lung lay.
Với tất cả lòng kính trọng, trên cương vị Tổng Hội Trưởng, tôi tha thiết
kính mong quý Niên Trưởng và quý Huynh Đệ cùng mở rộng tấm lòng, quên đi
chuyện cũ, gác lại những điều còn vướng mắc để cùng ngồi lại với nhau trong
tinh thần chân thành, bao dung và xây dựng. Xin hãy cùng đặt Tình Đồng Môn
và Danh Dự Trường Mẹ lên trên những điều còn khác biệt.
Xin hãy cùng lấy Tự Thắng làm kim chỉ nam, lấy Tình Tự Võ Bị làm nhịp cầu
nối kết và lấy Danh Dự Trường Mẹ làm điểm tựa chung. Khi mỗi chúng ta đều
sẵn lòng vì đại cuộc, điều quý giá nhất đạt được sẽ không phải là phần thắng
của bất kỳ ai, mà là tình Huynh Đệ được bồi đắp, uy tín của Trường Võ Bị
Quốc Gia Việt Nam được giữ gìn, và một tương lai đầy tự hào được mở ra cho
các thế hệ tiếp nối.
Kính chúc quý Niên Trưởng và quý Huynh Đệ luôn dồi dào sức khỏe, thân tâm an
lạc. Nguyện cầu tinh thần Võ Bị mãi mãi trường tồn, để mỗi chúng ta tiếp tục
là những ngọn đuốc soi đường cho các thế hệ hậu duệ.
Tất Cả Vì Các Thế Hệ Hậu Duệ Võ Bị Tiếp Nối!
Kính thư,
Lê Tùng – Khóa 25
Tổng Hội Trưởng
Nhiệm kỳ 2026–2028
Subscribe to:
Posts
(
Atom
)










