Kính gửi bạn Lê Khắc Phước K25,
Kính thưa quý Niên Trưởng, quý Niên Đệ, quý Bạn, quý Chị và các cháu Hậu Duệ
Võ Bị,
Trước hết, tôi xin cảm ơn bạn Lê Khắc Phước K25 đã phổ biến thư từ cùng các
ý kiến liên quan đến những bức Tâm Thư của tôi, giúp rộng đường dư luận để
Đại Gia Đình Võ Bị có thêm cơ hội đọc, suy xét và thẩm định.
Tôi cũng xin chân thành cảm ơn quý Niên Trưởng, quý Niên Đệ, quý Bạn, quý
Chị và các cháu đã dành thời gian theo dõi, suy ngẫm và đóng góp ý kiến—dù
là đồng tình, băn khoăn hay có quan điểm khác biệt.
Tôi xin phép được làm rõ một vài điểm dễ gây hiểu lầm như sau:
1. Phân biệt tiếng nói cá nhân và lập trường tập thể.
Liên quan đến bài viết “Sự Thật Trần Truồng” và những email được phổ biến
gần đây trên diễn đàn Truyền Thống, tôi nghĩ chúng ta cần hết sức thận trọng
và công bằng.
Những email ấy, trước hết, chỉ biểu lộ nhận định cá nhân của người viết.
Trong một tập thể lớn, mỗi người đều có quyền bày tỏ chính kiến, và tôi hoàn
toàn tôn trọng quyền đó. Tuy nhiên, chúng ta không nên lấy lời lẽ hay quan
điểm của một cá nhân để suy diễn thành lập trường chung của cả một tổ chức.
Vì vậy, tôi không xem email của CSVSQ Nguyễn Quang Lạc K26 - với lời lẽ có
phần khó nghe - là tiếng nói hay lập trường chính thức của Tổng Hội Cựu SVSQ
TVBQGVN.
Cũng trên nguyên tắc công bằng ấy, tôi rất trân trọng những tâm tư và nỗi
đau mà chị quả phụ Đinh Như Khả K25/1 đã chia sẻ, nhưng tôi cũng không thể
xem lá thư của chị là câu trả lời đại diện cho những vị đang gánh vác trách
nhiệm bên Tổng Hội Võ Bị Truyền Thống.
Cá nhân có quyền phát biểu; tập thể có trách nhiệm với lập trường của mình.
Hai điều ấy cần được phân biệt rõ ràng nếu chúng ta thật sự muốn tìm con
đường đối thoại và hóa giải những khác biệt đã kéo dài quá lâu.
2. Nhìn thẳng vào quá khứ, hướng về tương lai.
Mục đích của các bức Tâm Thư chưa bao giờ là né tránh lịch sử hay phủ nhận
tổn thương. Nhưng tôi tin rằng việc nhìn lại quá khứ và việc tìm giải pháp
cho tương lai là hai phương diện khác nhau.
Tôi viết Tâm Thư không phải để phân định ai đúng ai sai, càng không nhằm
bênh vực hay lên án bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào. Tôi viết vì tin rằng,
sau nhiều năm chia cách, đã đến lúc chúng ta thử một phương cách khác:
- Ngồi lại với nhau.
- Nói chuyện trực tiếp.Lắng nghe nhau.
-
Tìm mẫu số chung dựa trên Tự Thắng, Tình Tự Võ Bị và Danh Dự Trường Mẹ.
Nếu còn điều gì cần làm sáng tỏ, hãy cùng nhau nhìn thẳng vào đó. Nhưng muốn
giải quyết, trước hết phải có đối thoại.
3. Điều tôi thực sự mong mỏi.
Điều tôi trăn trở nhất từ khi khởi thảo Tâm Thư 1 đến nay đã 3 Tâm Thư gửi
đi vẫn không thay đổi:
Tôi mong được nghe tiếng nói chính thức từ quý Niên Trưởng, quý bạn và quý
Niên Đệ đang gánh vác trách nhiệm bên Tổng Hội Võ Bị Truyền Thống về đề nghị
đối thoại mà tôi đã chân thành đưa ra.
Thời gian qua, tôi đã đọc rất nhiều ý kiến trên các diễn đàn - chân tình có,
gay gắt có, và cũng có những vấn đề đáng suy ngẫm. Tôi tôn trọng tất cả.
Nhưng những phát biểu cá nhân ấy, dù mạnh mẽ hay chân thành đến đâu, vẫn
không thể thay thế cho câu trả lời chính thức từ đại diện Tổng Hội Võ Bị
Truyền Thống.
Tôi không mong quý vị phải đồng ý ngay:
- Nếu chưa sẵn sàng, tôi xin tôn trọng.
-
Nếu có điều kiện hay trở ngại cần giải quyết trước, xin cứ thẳng thắn
cho biết, tôi xin lắng nghe.
-
Nếu không đồng ý đối thoại, tôi cũng mong nhận được một thông điệp chính
thức.
-
Còn nếu vẫn còn dù chỉ một cánh cửa hé mở, tôi mong cánh cửa ấy sẽ được
đón nhận.
Điều tôi tìm kiếm không phải là một phản hồi thuận theo ý mình, mà là
một câu trả lời chính thức để tất cả cùng biết chúng ta đang đứng ở
đâu và có thể làm gì cho tương lai.
4. Không sa vào tranh luận, nhưng không bỏ quên anh em.
Nếu cứ tiếp tục phản hồi từng email, từng câu chữ, chúng ta sẽ dễ rơi vào
vòng tranh luận bất tận. Vì vậy, tôi chủ trương không tranh luận với bất kỳ
cá nhân nào.
Nhưng không tranh luận không có nghĩa là bỏ cuộc. Im lặng để tránh tranh cãi
cũng không có nghĩa là quay lưng với những anh em đang bất đồng quan điểm.
Họ vẫn là đồng môn cùng xuất thân từ Trường Mẹ.
Chúng ta có thể khác nhau về góc nhìn hay nhận định, nhưng có một sự thật
không thể phủ nhận:
Chúng ta đều là những người con của Trường Mẹ Võ Bị.
Vì vậy, tôi không cho phép mình nói: “Họ không muốn nghe thì thôi.”
Tôi có thể ngừng tranh luận, có thể không đáp trả những lời công kích cá
nhân, nhưng tôi không thể ngừng nỗ lực tìm kiếm cơ hội để anh em cùng Trường
Mẹ ngồi lại bên nhau.
5. Kiên trì bước tiếp.
Tôi hiểu con đường này không dễ dàng và sự đoàn kết đòi hỏi nỗ lực từ cả hai
phía. Nhưng với trách nhiệm và tình cảm của một người CSVSQ, tôi không muốn
vì những phản ứng tiêu cực ban đầu mà vội kết luận rằng đối thoại với những
anh em em "gà cùng một mẹ" là bất khả thi.
Tôi xin khẳng định:
-
Tôi dừng tranh luận cá nhân trên diễn đàn, nhưng không dừng nỗ lực tìm
kiếm một cuộc đối thoại chính thức.
-
Tôi sẽ tiếp tục bằng tất cả thiện chí, sự kiên nhẫn và tinh thần trách
nhiệm cho đến khi nhận được tiếng nói chính thức từ quý vị hữu trách bên
Tổng Hội Võ Bị Truyền Thống.
-
Tôi không thể đoán trước kết quả - có thể chúng ta sẽ gặp nhau, có thể
phải đi qua thêm thử thách, hoặc câu trả lời không như kỳ vọng. Nhưng ít
nhất, một văn bản chính thức sẽ giúp tránh việc lấy ý kiến cá nhân thay
cho chủ trương tập thể, khiến hiểu lầm và chia rẽ kéo dài thêm.
- Tôi chỉ mong tìm một cơ hội cho tình huynh đệ.
Nếu cánh cửa ấy còn mở, dù chỉ là một khe hẹp, tôi vẫn kiên nhẫn đứng chờ.
Và nếu một ngày nào đó chúng ta có thể ngồi lại, dù chưa thể giải quyết tất
cả, thì ít nhất chúng ta đã làm được điều quan trọng nhất: đã chịu lắng nghe
nhau.
Đó cũng chính là ước nguyện lớn nhất của tôi khi viết những bức Tâm Thư.
Tất Cả Vì Các Thế Hệ Hậu Duệ Võ Bị Tiếp Nối!
Kính chúc quý Niên Trưởng, quý Niên Đệ, quý Bạn, quý Chị và các cháu Hậu Duệ
luôn bình an, mạnh khỏe và giữ mãi Tình Tự Võ Bị.
Kính thư,
Lê Tùng – Khóa 25
Tổng Hội Trưởng
Nhiệm kỳ 2026–2028
TB.
Nhờ bạn Phước chuyển vào diễn đàn Tổng Hội Võ Bị Truyền Thống. Cảm
ơn bạn.
Thư gửi ngày 22 tháng 8 năm 2026, lúc 3:36 AM
Kính thưa Đại Gia Đình Võ Bị,
Kính thưa CSVSQ Đặng Văn Khanh K25, THT/THCSVSQ/TVBQGVN NK 2026 - 2028,
Kính thưa CSVSQ Lê Tùng K25,
Căn cứ vào điện thư của anh Tùng, tôi xin có ý kiến như sau:
1. Dùng Nội Quy 2012 của TH CSVSQ TVBQGVN làm nền tảng, chúng ta sẽ bắt đầu
đối thoại.
2. Đối thoại chỉ giữa 2 CSVSQ Lê Tùng K25 và Lê Khắc Phước K25, không dựa
vào những góp ý khác từ đằng sau...Sử dụng khối óc của chính mình như khi 2
người đang đối diện với nhau trước ĐGĐVB (không nghe nhắc tuồng).
3. Tìm gốc rễ của sự chia rẽ để ĐGĐVB tùy nghi thẩm định.
Nếu anh không đồng ý coi như cuộc đối thoại không thành.
Cảm ơn anh đã đọc.
Kính
Lê Khắc Phước K25
Thư đề ngày 22 tháng 8 năm 2026, lúc 7:18 AM
Kính gửi bạn Lê Khắc Phước K25,
Tôi đã đọc kỹ thư trả lời của bạn và xin chân thành cảm ơn bạn đã cho biết
điều kiện để có thể tiếp tục cuộc đối thoại.
Tuy nhiên, sau khi đọc, tôi không khỏi có một chút ngạc nhiên.
Trong suốt ba Tâm Thư vừa qua, điều tôi kiên trì kêu gọi chỉ là gác lại
những khác biệt, bỏ qua những chuyện đã chia rẽ anh em Võ Bị trong nhiều
năm, và tìm lại mẫu số chung trên tinh thần tình tự Võ Bị. Tôi không chủ
trương mở thêm một cuộc tranh luận để phân định ai đúng, ai sai, càng không
có ý dựng lại “hồ sơ chia rẽ” để chúng ta tiếp tục dùng “khối óc của mình”
mà truy cứu đến tận cùng.
Vậy mà sau ba Tâm Thư kêu gọi khép lại chuyện cũ, điều kiện bạn đưa ra lại
là phải dùng “khối óc” để đối thoại và “tìm gốc rễ của sự chia rẽ” để Đại
Gia Đình Võ Bị tùy nghi thẩm định.
Có lẽ chúng ta đang đứng trước hai cách nhìn khá khác nhau về hai chữ “đối
thoại”.
Đối với tôi, đối thoại là để tìm con đường đi tới.
Còn nếu đối thoại nhằm tìm lại ai là người gây ra sự chia rẽ, thì e rằng
chúng ta sẽ lại bắt đầu một vòng tranh luận mới, trong khi điều tôi mong
muốn là chấm dứt những vòng tranh luận ấy.
Bạn cũng đề nghị cuộc đối thoại chỉ có hai CSVSQ Lê Tùng và Lê Khắc Phước,
không dựa vào những góp ý “từ đằng sau”, mà mỗi người phải sử dụng “khối óc
của chính mình”.
Điều này tôi hoàn toàn không phản đối. Tôi vẫn luôn chịu trách nhiệm về
những gì chính tôi viết, chính tôi nói và chính tôi làm. Tôi cũng không cần
ai “nhắc tuồng” để biết mình đang nói gì.
Nhưng có một điều cần được minh định cho rõ:
Tôi hiện đang đại diện cho Tổng Hội Cựu Sinh Viên Sĩ Quan Trường Võ Bị Quốc
Gia Việt Nam.
Còn bạn, trong cuộc trao đổi này, bạn đang phát biểu với tư cách cá nhân
CSVSQ Lê Khắc Phước K25, hay bạn vẫn muốn tiếp tục đối thoại với tư cách đại
diện cho Tổng Hội Võ Bị Truyền Thống?
Tôi nghĩ câu hỏi này đáng được xác định ngay từ đầu, để tránh việc hai người
ngồi đối diện nhau nhưng mỗi người lại đang mang một “tư cách” khác nhau.
Nếu bạn muốn nói chuyện với tôi như hai người bạn đồng môn K25, tôi rất sẵn
lòng. Nếu bạn muốn đối thoại trên cương vị đại diện cho một Tổng Hội, thì
vấn đề lại thuộc về hai tổ chức và cần được thực hiện bằng một phương thức
tương xứng với tư cách của hai bên.
Riêng tôi, tôi không muốn biến cuộc gặp giữa hai CSVSQ K25 thành một phiên
tòa lịch sử, trong đó một người đóng vai công tố viên, người kia đóng vai bị
cáo, rồi cuối cùng Đại Gia Đình Võ Bị được mời làm bồi thẩm đoàn.
Tôi đã dành khá nhiều thời gian cho những Tâm Thư vừa qua, với một mục đích
duy nhất là tìm một lối ra cho tình trạng chia rẽ kéo dài. Tôi nghĩ đến lúc
mình nên dành thời gian và sức lực cho những công việc thiết thực hơn đối
với tập thể.
Vì vậy, tôi xin tôn trọng quỹ thời gian quý báu của bạn, cũng như xin bạn
tôn trọng quỹ thời gian của tôi.
Nếu một ngày nào đó chúng ta có thể ngồi xuống với nhau không phải để chứng
minh ai đúng, ai sai, không phải để truy tìm “gốc rễ tội lỗi” của sự chia
rẽ, mà chỉ để hỏi một câu rất đơn giản:
“Từ hôm nay, chúng ta có thể làm gì để anh em Võ Bị bớt chia rẽ hơn hôm
qua?”
thì tôi vẫn sẵn lòng bắt tay bạn.
Còn nếu cuộc đối thoại phải bắt đầu bằng điều kiện, bằng việc phân định tư
cách, truy tìm nguồn gốc chia rẽ và thẩm định đúng–sai, thì có lẽ chúng ta
nên tạm dừng ở đây.
Ba Tâm Thư của tôi đã nói khá đầy đủ điều tôi muốn nói.
Phần còn lại, xin để thời gian và hành động của mỗi người trả lời.
Kính chúc bạn và gia đình luôn mạnh khỏe, bình an.
Trân trọng,
Lê Tùng K25
Tổng Hội Trưởng THVB
Nhiệm kỳ 2026 - 2028