Khoá 25 (1968-1972) Quyết Chiến Tất Thắng

Testing ...

Thursday, August 18, 2022

TRƯỜNG MẸ SAU 15 NĂM XA CÁCH - CSVSQ Phan Văn Thìn K19

Đại Uý Thìn K19
 

Tôi đứng đây thật lâu để nhìn về thành phố Đà Lạt, nhìn lên ngọn núi Lâm Viên sừng sững dưới ánh nắng hiền hoà, bầu trời xanh ngắt vào những ngày sắp Tết. Và tôi đã được đứng ở đây với 3 thời điểm khác nhau của một thời gian dài trong đời tôi ... 

Vâng tôi đã đứng dưới cầu thang doanh trại giữa đại đội AB và CD ( giữa 2 doanh trại cong cong) vào những ngày cuối tuần ứng chiến, để nhớ người mình yêu của thuở SVSQ bay bướm, hào hùng, để nhìn đỉnh Lâm Viên in trên nền trời Đà Lạt ngát xanh ... Tôi cũng đã đứng đây khi tôi là Sĩ quan cán bộ để nhìn, quan sát các SVSQ đàn em của tôi đang ca khúc quân hành sau giờ học Văn hoá về doanh trại, hay theo nhịp quân hành lần lượt bước vào Phạn xá dùng bửa cơm trưa.

SVSQ Diễn hành trưa giờ cơm trưa

Và bây giờ tôi cũng đứng ở đây để nhìn về thành phố Đà Lạt thân thương, nơi đó có vợ hiền của tôi đang vất vả kiếm ăn hàng ngày ngoài chợ trời đầy nắng bụi để nuôi đàn con còn nhỏ dại, và cũng nhìn đỉnh Lâm viên kiêu hùng mà tôi đã hơn 5 lần leo lên đó từ thuở học trò cho đến khi là một SQ/CB của trường VBQGVN. Lần này tôi đứng đây để chờ thằng con trai nhỏ hâm lon cơm đựng trong lon "guigoz" sau một buổi lao động mệt mỏi trong giờ nghĩ trưa.

Cầu thang ĐĐ C

Vâng bây giờ tôi đang làm một tên thợ sơn, để sơn vài căn nhà nhỏ cho trường Lục Quân 2 của VC - Trường Mẹ của anh em mình đã bị đổi tên ! Trưa nay trời Đà Lạt vẫn xanh, nắng Đà Lạt vẫn hanh vàng ấm áp, và thông Đà Lạt vẫn reo vi vu như ngày nào. Nhưng riêng tôi vẫn cảm được rằng mình đã không được như ngày trước khi đứng ở đây (dưới cầu thang doanh trại Đại Đội C). Cho nên tôi ao ước ... thật nhiều.

Đầu năm 1990, anh Bùi Văn Đoàn người bạn cùng khoá của tôi làm phụ tá cho một nhà thầu. Đoàn từ Saigon lên Đà Lạt thu xếp tìm nhân công, chuẩn bị để xây cất một căn nhà cho các SQ cao cấp của bộ đội BV về tu nghiệp. Nhân dịp này Đoàn đến thăm tôi, thấy tôi đang làm nghề thợ sơn ( sơn xe đạp, cửa sắt, nhà cửa...) nên Đoàn nhờ tôi lãnh phần sơn cho công trình của nhà thầu mà Đoàn đang làm phụ tá.

Tôi mừng vì có việc làm, chia gánh nặng với bà xã và quan trọng nhất là sẽ được vào nhìn lại trường Mẹ sau 15 năm xa cách.

Mấy cái sân bóng chuyền sau doanh trại D và C gần phạn xá bên kia con đường nhựa, ngày xưa chiều chiều khi cơm nước xong, hay những ngày cuối tuần ứng chiến, SVSQ rỗi rảnh thường tụ tập tại đây đập vài đường banh cho đỡ buồn... Nay bọn chiếm trường muốn biến nơi đó thành khu vãng lai, xây 4 căn nhà nhỏ bằng ván lợp tôn. Tôi và đứa con trai thừ nhì lãnh phần sơn phết 4 căn nhà đó.

Tên Trung tá VC, quản lý quân trường, phụ trách công trình xây cất nhìn cái máy sơn do tôi lắp ráp và cái súng phun sơn củ kỹ của tôi, hắn rất thích và cho là dụng cụ cực kỳ tối tân, nên ngõ ý nhờ tôi sơn thêm vài chỗ khác của trường. Nhờ vậy hắn đã đưa tôi đi coi nhiều chỗ trong trường.

Lần này không có SQ khoá sinh về thụ huấn, công việc dễ dàng nên tôi có nhiều dịp quan sát quanh trường cũ.

Phạn xá
 

Tôi đã đến Phạn xá, nước sơn màu hồng ngày xưa vẫn còn đó, nhưng tường loan lổ nhiều nơi vì chả bao giờ được quét vôi lại. Cửa kính bị bể vỡ hay tháo gỡ đi một phần. Phạn xá vắng vẻ nghèo nàn, dơ dáy. Khu chính giữa kê vài dẫy bàn ăn, hai bên trống trơn, mấy trăm bàn ghế ngày xưa của anh em mình bọn chúng đã đem bán hết. Tấm màn nhung treo trên tường ngay khu giữa, nơi các SQ trực Trung đoàn SVSQ ngồi ăn, nơi đọc nhật lệnh hàng ngày, đã được VC mang may quần áo. Nhìn thấy cảnh trống vắng của khu Phạn xá tôi buồn và nhớ những ngày xưa vô cùng ... Biết bao hình ảnh từ Tân Khoá Sinh đi đứng ăn uống vuông góc, đến dạ tiệc mãn khoá mà lòng đau như cắt. 

SVSQ Phan văn Thìn K19
 

Từ Phạn xá nhìn ra sân cỏ Alpha, tự nhiên nước mắt tuôn rơi. Sân cỏ không được chăm sóc nên cỏ mọc bừa bãi và lỗ chỗ như đám khoai lang.

Hai dãy doanh trại vẫn còn ngạo nghễ nhưng u buồn, ảm đạm, nơi đó biết bao chàng trai trẻ đã ngày đêm thụ huấn để trở thành những sĩ quan anh hùng với bao chiến công đi vào lịch sử của dân tộc. Nay tất cả đều cũ kỹ tối tăm, cửa đóng im lìm vắng lạnh. Sau Phạn xá mấy dãy nhà vòm thợ giặt cũng đã biến mất từ lâu.

Anh em mình còn nhớ 2 cái nhà tôn ở giữa 2 khu doanh trại không? - dành cho thợ giày, thợ hớt tóc và linh tinh ngày xưa đó. Bây giờ bên trong 2 căn nhà này bọn VC xây một bể nước thật to, chiếm gần hết căn nhà, cao chừng 1 mét, nơi SQ Việt cộng tắm rữa hàng ngày, vì trong doanh trại các hệ thống nước và WC đã đi vào lịch sử. Trong một phòng tắm của doanh trại(Đại Đội C) tôi vẫn còn thấy 2 phuy xăng dùng chứa nước, bây giờ doanh trại cũng không có nước để chứa.

Phía sau 2 nhà này họ dựng mỗi nhà 1 dãy cầu tiêu độ 20 cái. Loại nhà cầu chúng cho là hiện đại và tiết kiệm vì dùng phân và nước tiểu để làm phân bón cho rau cỏ và cây cối! Vì thế ngay sau doanh trại đầy những dẫy trồng khoai lang, dây sắn. Hệ thống giao thông hào ngày xưa nay trồng toàn rau muống "cải thiện". Nhìn mà tức anh ách chán chường!

Dưới gầm (Basement) của doanh trại, ngày xưa là phòng Văn Khang của 8 Đại Đội SVSQ, do các khoá từ 22 đến 31 đã bỏ bao công sức và giờ tuỳ quyền, cũng như những giờ phút quý báu cuốituần để dựng nên mỗi Đại Đội một phòng Văn Khang rộng độ 2 hay 3 phòng ngủ. Phòng Văn Khang của 8 Đại Đội cái nào cũng thật đẹp, thật gọn gàng, ấm cúng và rất văn nghệ, để những lúc ứng chiến, cấm trại hay giờ tuỳ quyền SVSQ có nơi giãi trí. Ở đó có bích báo, có bánh kẹo, có cà phê, có hệ thống đèn màu chớp nháy và hệ thống nhạc thật hay, không thua gì nhạc và cà phê Tùng Đà Lạt. Tất cả đều do SVSQ làm, tự phục vụ, và do SVSQ ban 4 đảm trách. Nay đã bị tụi VC phá tan tành và lấy hết những đồ vật trong phòng làm của riêng ( khi di tản toàn bộ của cải đó SVSQ để lại y nguyên). Bây giờ chỉ còn sót lại lờ mờ vài hình ảnh do các SVSQ vẽ ngày xưa!

Trước đó VC đã đặt tại nơi đây nhiều cầu tiêu tái tạo phân bón! Tôi đã đến phòng Văn Khang Đại Đội A đại đội của tôi ngày xưa và tim tôi đã đau nhói khi thấy trong đó vẫn còn dấu tích của loại nhà cầu đó, trên tường vẫn còn lờ mờ hình vẽ một SVSQ cầm kiếm... Thật não nề... Ôi cung kiếm bây chừ mi ở đâu!

Khu nhà Văn Hoá
 

Khu Văn Hoá vắng vẻ, nghèo nàn, đầy rác rến dơ dáy. Những bảng đồng trên ghi ý đẹp thanh cao ở khu Văn Hoá và ở những doanh trại khác được VC tháo gỡ và đem bán ký hết rồi. Trước nhà Văn Hoá cạnh Bộ  Chỉ  Huy bọn chúng để 1 cái xe tăng T54, trông thật kịch cỡm dễ ghét.

Hàng ngày tôi đi làm hay đi về phải đạp xe đạp quanh khu VĐT Lê Lợi, Miếu Tiên Sư, đổ dốc qua khu gia binh, leo dốc qua khu doanh trại bên Quang Trung, cổng trại Lý Thường Kiệt ra khu Chi Lăng.

Vũ Đình Trường Lê Lợi

Vũ Đình Trường  giờ đây thật tang thương, cũng như sân cỏ Trung Đoàn, cỏ mọc tới đầu gối và lỗ chỗ những lỗ đào để trồng khoai, sắn.

Đài Tử Sĩ vẽ hình HCM chiếm hết cả bức tường cong cong trên ghi mấy dòng chữ "Không có gì....".

Tôi đã nhiều lần đứng trước Đài Tử Sĩ, nhắm mắt lại để không thấy hình HCM, và cầu xin những người đã khuất phù hộ cho chúng tôi - Những người còn sống trong tủi hờn và mất mát. Phía sau ĐTS vẫn chỉ là khoai với sắn.

Đài Tử Sĩ
 

 

Hai dãy khái đài Lê Lai và Lê Lợi giờ đây trơ trụi, mái tôn đã bị bọn chúng tháo gỡ đem lợp nhà riêng hay đem bán, ngoại trừ một vài tấm cong quẹo đầy lỗ là còn lại. Ván lát khán đài cũng được tháo gỡ vô trật tự nên chỉ còn lại những tấm gẫy mục rêu phong.

Miếu Tiên Sư hoang tàn, đầy lau sậy cỏ dại vây quanh.

Khu Gia Binh ngày xưa được dùng làm khu gia binh VC bây giờ. Cư xá SQ Lý Thường Kiệt ngày xưa bây giờ là chỗ trú ngụ của chúng. Đã thế chúng còn che chòi, che láng thêm ra trông thật lộn xộn để nuôi thên heo, gà, vịt. Trước sân đánh luống trồng khoai lang, bờ rào thìtrồng sắn. Khu cư xá bên bờ hồ Than Thởcũng tương tự như vậy. Cổng Lý Thường Kiệt cũng thế, những cái nón cối được thay thế cho anh em Quân Cảnh ngày xưa.

Những cây Tùng trước doanh trại, mỗi Đại Đội 4 cây. Khikhoá tôi đang thụ huấn thì chỉ cao hơ đầu tôi một tí, và phải tưới nước hàng ngày, bây giờ đã cao lớn hơn nóc doanh trại, cành lá um tùm làm cho doanh trại tối tăm u buồn thêm. Hình như chúng cũng cảm thông được với trường Mẹ và không muốn cho ai nhìn thấy nước mắt Mẹ ngấn đọng lưng tròng. Dáng dấp Mẹ vẫn còn đó, nét kiêu hùng vẫn y nguyên, nhưng hoang tàn và man rợ đã làm cho lòng Mẹ rũ buồn!

Tóm lại trường Mẹ mỗi thứ đều bị cắt xén và không được tu bổ, chỉ có cỏ dại, giây lang và gốc mì, rau muống, là mọc thoải mái thêm thôi.

Hơn một tuần làm việc thì tên Trung tá VC phụ trách việc xây cất đã biết tôi và anh Đoàn là những SQ tốt nghiệp ở đây (có thể những người làm chung nói lại, hay thấy chúng tôi hiểu biết quá nhiều về trường). Một hôm tôi và Đoàn bàn chuyện xây cất và nói chuyện tầm phào với hắn thì hắn mới nói rằng: "Tôi biết các SQ tốt nghiệp ở trường này ra đều ghê lắm, đánh phá chúng tôi đến cùng. Sau khi chết vẫn còn đánh phá (nguyên văn) ".  Không biết tên này thực lòng phục anh em mình hay hù dọa chúng tôi. Y kể rằng trường Võ Bị bây giờ có rất nhiều ma hiện về khuấy phá các Sĩ Quan VC về thụ huấn. Đó là anh hồncủa những  SVSQ đã tốt nghiệp ở đây, thường về phá phách dữ dội, làm bọn chúng kinh sợ. Dữ nhất là hồn ma tự xưng tên là Anh Vũ luôn đuổi bọn chúng ra khỏi phòng. Nhiều tên ra Đà Lạt hỏi dân chúng và những người bán hàng kỳ cựu ở đây coi ông Vũ là ai?

Sau đó họ mua nhang đèn vàng bạc về phòng cúng bái, lập bàn thờ ngay ở trong phòng. Người dân Đà Lạt đâu có lạ gì cái tên Anh Vũ, SVSQ thủ khoa khoá 18. Họ biết, họ hiểu và ngấm ngầm ủng hộ hành động của hương hồn anh, và những hương hồn của các cựu SVSQVB trở về làm chủ doanh trại mà Anh Vũ cùng huynh đệ ngày đêm canh giữ.

Nhân một buổi nghĩ trưa, tôi đã lén mở cửa một phòng ngủ đầu tiên của Đại Đội C cũ, ngay chổ tôi đang nghĩ trưa. Tôi thấy trong phòng trang bị y như ngày xưa cho 2 người ngủ, cũng giường sắt, cũng tủ, cũng bàn ghế và kệ sách của anh em chúng mình dùng ngày trước. Nhưng trên kệ sách nào cũng đều có một lư hương nhỏ trong còn vài chân nhan mầu đỏ.

Trường Mẹ - Trường VBVN của chúng ta sau 15 năm đổi tên là thế đó!

Diễn hành cơm trưa mùa hè

Và cho đến bây giờ tôi vẫn luôn luôn ao ước được đứng nơi đây, dưới chân cầu thang  doanh trại thêm một  lần nữa. Lần thứ tư này tôi sẽ được nhìn các SVSQ con cháu của chúng ta đang ca khúc quân hành sau giờ học văn hoá để trở về doanh trại, rồi chuẩn bị đi diễn hành đến phạn xá dùng bữa cơm trưa. Cho dù lần này tôi phải chống gậy run run cố gắng để đứng nhìn, hay phải ngồi trên chiếc xe lăn do một đứa cháu ngoại hay cháu nội đẩy đưa ... Và nếu lần thứ tư này tôi không được trọn niềm mơ ước, thì sau khi lìa đời, tôi sẽ tạ từ vợ con, vĩnh biệt các anh em bạn bè thân thương, rồi tôi sẽ bay vút về Đà Lạt để thăm quê hương, nơi tôi cất tiếng khóc chào đời, thăm mồ cha mẹ, bạn bè - Những người còn kẹt dưới bóng quân thù - Tôi sẽ bay lên đỉnh Lâm Viên một lần nữa để nhìn về thành phố Đà Lạt. Xong tôi sẽ bay về trường  Mẹ để cùng các niên trưởng, niên đệ của tôi tham gia đoàn quân MA bảo vệ Mẹ và đánh phá kẻ thù để lấy lại những gì đã mất.

Thìn Râu - Phan văn Thìn - K19

 

Tuesday, August 16, 2022

Đài Việt Washington DC Radio Phỏng vấn bạn Phạm Huy Mậu K25

Phạm huy Mậu

 Xin mời quý vị theo dõi chương trình Áo Trận Bạc Mầu, do Nam Anh và ông Trần Quang Duật cùng phụ trách. Trong chương trình ATBM - Kỳ thứ 117, Nam Anh hân hạnh được tiếp chuyện Cựu Sinh Viên Sĩ Quan Phạm Huy Mậu Khoá 25.

Đầu tiên, Nam Anh xin phép được giới thiệu anh Phạm Huy Mậu, Đại Đội Trưởng – Sư Đoàn 1 Bộ binh. Một chiến công mà vị Đại Đội Trưởng đã làm rạng danh TVBQGVN nói riêng, cho quân sử Quân lực Việt Nam Công Hoà là trận đánh chiếm Đồi Đá Bạc năm 1974. Công quân chiếm giữ ngọn đồi này với mục đích khống chế Quốc lộ I và mong kiểm soát phi trưởng Phú Bài. Nhận lệnh từ Trung Đoàn Trưởng Niên Trưởng Võ Toàn K17, Đại đội trưởng Phạm Huy Mậu đã điều động đại đội tấn công một cách bất ngờ và vũ bão, đánh bung quân phòng ngự của việt cộng trên đồi. Sau khi tiến chiếm mục tiêu, Trung uý Phạm huy Mậu được đặc cách lên đai úy tại mặt trận. Khi có lệnh rời bỏ chiến trường Quân khu và Vùng I Chiến Thuật, đại uý Mậu được tăng phái về Tiểu đoàn 16 TQLC. Sau ngày 30/4/1975 anh Mậu đã phải chịu bản án không xét xử 6 năm của cộng quân.

Nam Anh trân trọng giới thiệu và mời anh Mậu gởi lời chào đến quý thính giả và có đôi lời giới thiệu về mình để quý thính giả biết thêm về người mình đang lắng nghe. Xin mời anh Mậu.

Phạm Huy Mậu: Tôi, cựu SVSQ Phạm Huy Mậu Khóa 25/Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam xin chào Nam Anh và toàn thể quý thính giả đang theo dõi chương trình Áo Trận Bạc Màu của đài Việt Washington DC Radio. Tôi cũng xin chào quý cựu SVSQ/TVBQGVN ở khắp nơi trên thế giới. Xin cảm ơn Nam Anh và quý đài đã cho tôi cơ hội đóng góp ý kiến về Đại Hội Võ Bị Toàn Cầu vào tháng 05 năm 2020 ở nam Cali.

 

Ngày Nhập Trường Khoá 25 - Từ trái: Toản, Quốc, Mậu

Tôi  thụ huấn Khóa 25 từ năm 1968 đến năm 1972. Bốn năm quân trường vừa trau dồi văn hóa, vừa thao trường đổ mồ hôi tôi sẵn sàng nối gót các đàn anh đi trước, lên đường phục vụ Tổ Quốc và bảo vệ đồng bào. Tôi chọn về phục vụ Sư Đoàn 1 trấn thủ vùng địa đầu giới tuyến. Suốt thời gian này đầu tôi luôn nặng chĩu với nón sắt và đôi giầy không lúc nào sạch bùn. Cuối năm 1974 tôi được đặc cách lên đại úy trong trận tiến chiếm Núi Đá Bạc ở Huế.

Khoảng giữa tháng 3, theo lệnh của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, đơn vị của tôi rút lui lui khỏi Vùng 1. Sau đó tôi được thuyên chuyển về phục vụ Tiểu Đoàn 16 tân lập thuộc Sư Đoàn Thủy Quân Lục Chiến cho tới ngày 30 tháng 4. Theo vận nước, tôi lang thang trong các trại tù ở miền bắc VN mãi tới cuối năm 1981. 

 

Cũng nhờ những năm tháng trui rèn trong Trường Võ Bị não của tôi còn nguyên si, không bị tẩy rửa tí nào cả. Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ luôn rực sáng trong trái tim tôi. Nhờ chương trinh HO, tôi và gia đình được định cư tại Hoa Kỳ cuối năm 1993. Những năm đầu ở đất khách quê người thật nhiều bỡ ngỡ, nhưng nhờ sự giúp đỡ của các gia đình Võ Bị, thân hữu và nhất là sự chăm sóc và khuyến khích của Nhà Tôi, tôi bắt đầu cuộc đời mới bằng những gì tôi có trong tay. Vừa học vừa làm vừa giúp nhà tôi chăm lo cho cháu gái đầu lòng.

Trong thời  gian đầu đi học điều khó nhất của tôi là ngoại ngữ. Tôi phải hết sức cố gắng trong viêc nghe, nói, đọc và viết hầu theo kịp những bài giảng và hoàn tất các bài tâp của các môn học. Cuối cùng mọi việc cũng qua và ba năm sau tôi tốt nghiệp về ngành điện lạnh. Và may mắn kiếm được việc về ngành này  cho một học khu thuộc county Los Angeles đến nay. 

Những thành quả mà tôi vừa trình bầy là do những kiến thức và tinh thần cầu tiến mà Trường Mẹ đã trang bị cho tôi và những giúp đỡ của đại gia đình Võ Bị, Xin một lần nữa cảm ơn Trường Mẹ và đại gia đình Võ Bị.

Ngày ra trường của con gái anh chị Phạm Huy Mậu

 Sưu Tầm

Hè mà ngỡ như mùa Xuân

Phải nói là vui hết biết khi K.25 họp mặt mùa Hè năm nay. 

Bên cạnh những món ăn không thể thiếu của một buổi picnic, năm nay bạn Đông đổi món nướng bằng cá hồi, nói là để bớt mở mòng, vì bây giờ mình lớn tuổi rồi nên ăn cho dễ tiêu.

Buổi họp cũng khá đông, các bạn ở xa như vợ chồng Bùi Hùng, Sacramento, và anh chị Phạm Vương Đốc luôn nêu cao tinh thần thiện chí mỗi khi anh đại diện hô họp mặt.

Các bạn có thể điểm danh khi coi hình dưới đây, hình như vẫn còn thiếu vài bạn. Nói chung, đứa nào đi thi hình như đi hoài, lúc nào cũng có mặt.

Từ trái: (ngồi) Thạnh, Túc, Giang, Đông, Hiệp, Hùng, Trung, Xương, Đề. (đứng) Văn,các chị...,Đốc.
 


Còn cứ, đã vắng mặt thì cũng “lặn” hoài, lâu lâu mới trồi lên thở một chút.

Các chị ở Bắc Cali lúc nào cũng đi theo phò tá các “bác giai”, nên quân số cũng chẳng kém cạnh các phu quân.

Dù thời tiết của San Jose ngày hôm nay là mùa Hè ở Cali nhưng vẫn không làm khó chịu quý bà khi tham gia màn Karaoke sôi động.

Phải nói là vui hết biết!

Ca Sĩ Đại Đội D Phan ngọc Đề và ca đoàn Tự Thắng Bắc Cali
Dĩ nhiên, mở đầu vẫn là ca sĩ trụ cột của K.25/BCL với nhạc phẩm không thể thiếu trong mỗi khi “dân Đà Lạt” ngồi lại với nhau. Em lên xứ hoa đào, dừng chân bên hồ…(Than Thở) nghe chiều rơi…. Thế là quý phu nhân cứ ào ào dành microphone, hát muốn cháy máy của bạn Đông. Nói có sách mách có chứng. Coi hình dưới đây thì biết.

Từ trái: Chị Thái, Chị Giang, Chị Minh, chị?, Chị Hiệp
Thế là sau cùng, mấy cụ K25 phải nhào lên hát bài Lục Quân Việt Nam với sự phụ hoạ của các phu nhân.

Bà xã của Hồ Ngọc Hiệp cũng làm một lèo, hỏi thăm các bác ở Huế có biết “Đêm tàn bến Ngự” không, khi solo nhạc phẩm có một không hai của xứ Thần Kinh.

 

Chị Hiệp

Nói tóm lại là vui và có một không khí rất sôi động. Và nhất là ngày hôm nay, các chị đều có nhận xét là chị Ánh Trần đã có sự thay đổi đáng kể, sau một thời gian dài sống lặng lẻ. Thân chúc chị tìm lại được những mùa xuân đã mất và nhớ là đừng quên lần tới nghe.

Buổi họp mặt đã kết thúc vào khoảng 3 giờ chiều cùng ngày với những tiếng cười rộn rả, chia tay và hẹn lại lần sau.

 

Thank you các bạn đã góp chung một bàn tay cho buổi họp mặt hôm nay, đặc biệt bạn đại diện BCL, anh chị Phạm văn Đông đã có những nổ lực để mang thức ăn nóng sốt cho anh chị K.25/BCL

Bạn Lâm minh Văn đang "thử" các thực phẩm trước giờ Picnic khai mạc

Từ trái: Hiệp, Văn, Trung, Đề, Giang, Hùng, Thạnh, Đốc, Xương, Đông, Túc

Hồ ngọc Hiệp K25

HAPPY 73th BIRTHDAY bạn PHẠM TẤN ÚT 8/16/2022


 

Sunday, August 14, 2022

Alfa đỏ, một trời yêu thương - Lê văn Đìền K25

 

01- AI NGƯỜI TRI KỶ !

 Tri kỷ là một loại tình cảm vô cùng thiêng liêng. Khác hẳn với tình đồng môn hay tình chiến hữu. Tri kỷ không đòi hỏi ngôn ngữ và càng không vì  những tương tác vật chất mà xác định. Nói đúng hơn, đó chính là sự cảm nhận thâm sâu mà ngôn ngữ bất lực. Một cái nắm tay siết chặt trong im lặng, nhìn vào đôi mắt để cảm thấy chính mình hòa chung niềm vui hay chia sẻ nỗi đau xé thịt. Thế thôi, đơn giản vậy thôi nhưng không dễ dàng thực hiện được.

Quí bạn của tôi ơi ! Có lần nào quí bạn đã khóc khi nhìn người bạn tâm giao từ từ nhắm mắt từ giã cuộc đời trong thời gian "tù đày" ở miền Việt Bắc, hay đau xé ruột gan khi phải bỏ lại một đệ tử gục ngã trong mặt trận mà không thể nào lấy xác được !! Có không??? Chắc chắn là có, và có thể đã rất nhiều lần trong những năm chiến đấu ngoài mặt trận.

Trang website "Quyết Chiến Tất Thắng" của khóa 25 chúng ta, một tập thể cựu SVSQ/TVBQGVN, là những sĩ quan Võ Bị đã một thời Sinh- Tử trong cuộc chiến, đã nằm gai nếm mật trong lao tù Cộng Sản VN, đã mất gia đình, tài sản, mất một phần thân thể và mất mát to lớn nhất, đó là quê hương. Và điều quan trọng hơn mà cá nhân người viết muốn gởi tặng các bạn, những người đã một thời thụ hưởng nền giáo dục nhân bản tuyệt vời của Việt Nam Cộng Hòa, đã biết "yêu" và "ghét" trong sự tự do lựa chọn, đã mạnh mẽ phê phán mà không sợ bị tù đày, kiểm thảo, và đã uất hờn như "Hổ nhớ rừng" khi nhớ lại "Thời oanh liệt ". Dẫn nhập như vậy là người viết muốn "tặng" các bạn một chút hoài niệm về kiệt tác "Hồ Trường" của nhà cách mạng Nguyễn Bá Trác, người đã từng tham gia phong trào Đông Du của cụ Phan Bội Châu và hưởng ứng phong trào Đông Kinh của cụ Phan Chu Trinh vào đầu thập niên 20 của thế kỷ trước.

 

Tại sao lại là "Hồ Trường "? Đơn giản thôi, các bạn đa phần là những người trong tâm trạng của kẻ : " Chí ta, ta biết, lòng ta, ta hay ! " Ai người tri kỷ, lại đây cùng ta cạn một hồ trường ". Trở lại năm 1967, khi còn là sinh viên trọ học tại Sài Gòn, một tối tôi nghe mảng âm thanh dày đặc , sôi sục, ai oán trong tâm trạng "bất đắc chí" mà người diễn ngâm đã xuất thần diễn tả trong chương trình văn nghệ đài truyền hình đen trắng tại Sài Gòn. Cái TiVi đen trắng của nhà trọ đã làm tôi run lên theo từng âm điệu của thi phẩm Hồ Trường. Lúc ấy, tôi mới cảm nhận được thế nào là "tình yêu quê hương, nỗi hờn vong quốc ". Hồ Trường dẫu có rót về đâu, cũng chỉ còn là những âm thanh cô độc, để người còn một chút tâm huyết với quê hương, dùng làm hơi ấm sưởi lạnh mùa đông. Mùa đông của những người xa xứ mang trong lòng nỗi uất hận thiên thu ! 

“Hồ trường ! Hồ trường! Ta biết rót về đâu?

- Rót về đông phương, nước biển đông chảy xiết sinh cuồng loạn,

- Rót về tây phương, mưa phương tây từng trận chứa chan,

- Rót về bắc phương, ngọn bắc phong vi vút cát chạy đá dương,

- Rót về nam phương, trời nam mù mịt, có người qua chén, như điên như cuồng,

Nào ai tỉnh, nào ai say !”


02- LỜI BÀN "MAO TÔN CƯƠNG"

Diễn ngâm Hồ Trường phải thể hiện được nét bạt mạng, hào phách. Đau đớn nhưng không hề rơi lệ, khắc khoải nhưng không gục ngã trước bất kỳ nghịch cảnh nào. Gịong ngâm khàn khàn một chút, không cần điêu luyện nhưng phải tỏa được cái "hồn" của bài thơ.

" Trời nam nghìn dậm thẩm , mây nước một màu sương ",

 " Trai trẻ bao lâu mà đầu bạc, trăm năm thân thế bóng tà dương ".

Gương mặt người diễn ngâm phải xương xẩu một chút, đôi mắt nhìn ngước lên xa vắng, thế mới "phê" khi thưởng thức tuyệt phẩm "Hồ Trường ". Tại sao người viết lại rắc rối thế này, đòi hỏi quá nhiều thì tìm đâu ra ?? Xin thưa ! Đã thưởng thức thì phải dùng hết Volume, đừng tiếc. Ví dụ như hôm nào khí trời lành lạnh, ngồi tại quán phở bò nổi tiếng, bên người bạn "tri kỷ" thì phải xài hết : "Tái, nạm, gầu, hành trần và nước béo ". Lỡ bị mỡ máu một chút cũng chả sao. Tới luôn, để :

"Thà một chút huy hoàng rồi chợt tắt, còn hơn le lói mãi năm canh “ .


Diễn ngâm "Hồ Trường" nên là giọng nam, mới lột tả được "nét" trượng phu, hào kiệt. Người thanh thanh, gầy gầy, phảng phất một chút khắc khổ. Tóc để dài phủ ót. Mặc quần jean bạc màu hoặc kaki cũ vết. Tại sao lại phải là người bụng thon, râu riu chưa cạo. Vì như thế mới thể hiện nét phong trần, bôn ba viễn xứ, đúng với hoàn cảnh mà thi phẩm này được sáng tác. Người có bụng lớn, bệ vệ sẽ "mang màu sắc" của sự đầy đủ, xa hoa, như vậy làm sao diễn đạt được nét phong sương mà tác gỉa đã viết ra tuyệt phẩm này. Còn một đề nghị nữa, xin các bạn ráng nghe, nếu có buột miệng "chưởi thề " thì người viết cũng cam lòng. Khi đã yêu cầu người diễn ngâm đáp ứng những đòi hỏi trên, thì phía khán thính giả cũng phải đáp lễ cho trọn phim trường. Người nghe nên uống chút rượu Whisky có độ cồn cao một chút để "ngà ngà" hơi men. Không nên uống bia, vì bụng sẽ lớn, dễ đi tiểu tiện mất hay. Không nên ăn quá no, vài món nhậu đưa hơi là đủ. Đèn đuốc nên mờ nhạt một chút, không ồn ào trò chuyện. Tất cả, tất cả cũng chỉ vì nghệ thuật, vì sự khai thác trọn vọn một kỳ thú của đời. Khi đạo diễn những siêu phẩm nghệ thuật, thì người ta cũng phải chọn lựa khó khăn như vậy thôi, đâu riêng gì người viết  ! Phải không các bạn ta !!!

Trong cuộc đời, đôi khi chết vì tri kỷ. Mà tri kỷ "nam" còn nhẹ tội, chứ gặp "hồng nhan tri kỷ" thì hết đường rút lui, không làm sao triệt thoái ! Yêu quê hương, dân tộc không cần những lý luận chủ nghĩa, mà đôi lúc chỉ cần một hình ảnh mẹ gìa, một bờ tre đầu làng thời niên thiếu, hay một bóng hình mộc mạc của cô thôn nữ làng quê.

Hạnh phúc nhất của đời người là được "sống lại" những gì mình yêu mến, trước khi "đi về" một nơi xa xôi nào đó. !.

Alfa đỏ, một trời yêu thương

Soi bóng hồ, vạt áo phong sương

Một thời ! 

Alfa đỏ chìm theo lãng quên

Có ai về, đồi núi Lâm Viên

Nhắn cùng !!

Nhắn người về, từ cõi thiên thu

Vũ-Đình-Trường rợp cờ quê hương,

Uất hờn !!

 

Lê Văn Điền (K.25)

Australia, August 2022