Khoá 25 (1968-1972) Quyết Chiến Tất Thắng

Testing ...

Wednesday, August 12, 2026

Tâm Thư Của Lê Tùng - THT/TH/CSVSQ/TVBQGVN Nhiệm Kỳ 2026-2028

Tâm thư số 3 - Gửi ngày 12 tháng 8 năm 2026

Kính gửi:

  • CSVSQ Đặng Văn Khanh, Khóa 25 – Tổng Hội Trưởng Tổng Hội Võ Bị Truyền Thống;
  • Niên Trưởng Nguyễn Văn Thiệt, Khóa 18 – Chủ Tịch Hội Đồng Tư Vấn & Giám Sát Tổng Hội Võ Bị Truyền Thống;
  • Ban Cố Vấn và Ban Chấp Hành Tổng Hội CSVSQ TVBQGVN;
  • Niên Trưởng Hoàng Mão, Khóa 20 – Chủ Tịch Hội Đồng Đại Diện Các Khóa CSVSQ TVBQGVN;
  • Quý Niên Trưởng, quý Niên Đệ cùng toàn thể quý Đồng Môn.

Kính thưa quý vị,

Đã hơn mười ngày kể từ khi tôi gửi Tâm Thư 2 (ngày 31 tháng 7 năm 2026), với ước nguyện chân thành được cùng quý vị tìm lại tiếng nói chung, hướng đến sự hàn gắn và đoàn tụ trong đại gia đình Võ Bị.

Cho đến nay, tôi vẫn chưa nhận được hồi đáp trực tiếp từ quý CSVSQ thuộc Tổng Hội Võ Bị Truyền Thống.

Tôi hoàn toàn hiểu rằng đây là một vấn đề hệ trọng và nhạy cảm, đòi hỏi thời gian, sự bình tĩnh cùng những cân nhắc thấu đáo. Tôi trân trọng sự cẩn trọng ấy, đồng thời vẫn mong mỏi nhận được một phản hồi chân thành, chín chắn, xuất phát từ nguyện vọng chung của tập thể CSVSQ/TVBQGVN.

Chúng tôi nghĩ, trong khi anh em chưa thấy thuận tiện để bàn thảo việc hợp nhất sao cho hợp tình, hợp lý, điều đúng đắn nhất lúc này là tôn trọng sự thận trọng đó và kiên nhẫn chờ đợi thời điểm thuận lợi hơn.  Điều cấp thiết hiện nay không nhất thiết phải là một câu trả lời“đồng ý” hay “không đồng ý”, mà là tạo cơ hội để hai bên gặp gỡ trong tinh thần tương kính và chân thành.

Một cuộc gặp mặt trực tiếp, dù đơn sơ, sẽ giúp chúng ta lắng nghe nhau rõ hơn, giải tỏa những điều khó bày tỏ qua thư từ, và từ đó từng bước tìm ra một hướng đi phù hợp với nguyện vọng chung.

Trên tinh thần đó, tôi xin trân trọng đề nghị:

  • Hình thức: Một cuộc gặp mặt đối thoại trực tiếp, cởi mở và thẳng thắn.
  • Thành phần: Mỗi bên từ 3 đến 4 Cựu SVSQ đại diện.
  • Địa điểm: Houston hoặc Nam California.
  • Thời gian: DịpTết Nguyên Đán Đinh Mùi 2027 (ngày, giờ cụ thể sẽ cùng thảo luận sau).

Tôi tin rằng một cuộc gặp gỡ trực tiếp, không đặt nặng hình thức, sẽ là bước đầu cần thiết
để hai bên có dịp nhìn nhau bằng tình Huynh Đệ thay vì qua những khác biệt của quá khứ.

Kể từ ngày được quý Đồng Môn giao phó trọng trách Tổng Hội Trưởng, điều duy nhất tôi hằng mong mỏi là anh em chúng ta gác lại những dị biệt cá nhân, khép lại những vướng mắc của quá khứ, để một ngày không xa lại được “như gà cùng một Mẹ”, sum họp một nhà.

Quỹ thời gian của chúng ta không còn nhiều.  Điều ý nghĩa nhất chúng ta có thể làm lúc này là cùng nhau trao lại cho các thế hệ hậu duệ một Di Sản Võ Bị thiêng liêng, cao quý và đầy hãnh diện. 
Đó cũng là ước nguyện mà tôi tin rằng biết bao CSVSQ TVBQGVN đang khắc khoải mang nặng trong lòng.

Từ ước vọng ấy, tôi xin cùng quý vị hướng đến một mục tiêu cao quý:

MỘT TRƯỜNG MẸ – MỘT TÌNH HUYNH ĐỆ – MỘT TỔNG HỘI VÕ BỊ.

Đó không phải là chiến thắng của riêng một cá nhân hay một tổ chức nào, mà là sự đoàn tụ trọn vẹn của các Niên Trưởng, Niên Đệ và Đồng Môn cùng xuất thân từ Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam – quân trường lừng danh nhất vùng Đông Nam Á thời bấy giờ, niềm hãnh diện của bao thế hệ CSVSQ và quân dân Việt Nam Cộng Hòa.

Con đường phía trước chắc chắn còn nhiều thử thách. Nhưng tôi tin rằng, chỉ cần chúng ta mở lòng, lấy Danh Dự Trường Mẹ làm điểm tựa, thì không rào cản nào có thể ngăn cách mãi mãi tình Niên Trưởng – Niên Đệ Võ Bị.

Nếu trong thư này còn điều gì vụng về, chưa trọn vẹn, kính mong quý Niên Trưởng, quý Niên Đệ và quý Đồng Môn rộng lòng lượng thứ.

Hôm nay, để bày tỏ tâm huyết, tôi xin đưa bàn tay ra trước.

Tôi tha thiết mong nhận lại bàn tay Huynh Đệ từ phía quý vị, để chúng ta cùng nắm chặt tay nhau, bước qua những khác biệt của ngày hôm qua, và cùng đưa đại gia đình Võ Bị trở về sum họp một nhà.

Tất cả những gì chúng ta làm hôm nay không phải cho riêng chúng ta, mà cho các thế hệ hậu duệ Võ Bị mai sau.

TẤT CẢ VÌ CÁC THẾ HỆ HẬU DUỆ VÕ BỊ TIẾP NỐI!

Kính thư,

CSVSQ Lê Tùng – Khóa 25
Tổng Hội Trưởng
Nhiệm kỳ 2026–2028



Tâm thư số 2 - Gửi ngày 28 tháng 7, năm 2026


Kính gửi: Quý Niên Trưởng, quý Huynh Đệ đồng môn, quý Chị và các cháu Hậu Duệ Võ Bị,

Đã hơn mười ngày kể từ khi tôi gửi bức Tâm Thư với nguyện vọng chân thành: tha thiết kêu gọi anh em đồng môn cùng ngồi lại với nhau trong tinh thần Tự Thắng, Tình Tự Võ Bị và vì Danh Dự Trường Mẹ.

Trước hết, tôi xin chân thành cảm ơn tất cả quý vị đã dành thời gian đọc, suy ngẫm và chia sẻ ý kiến. Dù bày tỏ dưới bất kỳ hình thức nào, sự quan tâm của quý vị đều chứng minh một điều vô cùng quý giá: trong trái tim mỗi chúng ta, tình yêu dành cho Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam vẫn trọn vẹn như ngày nào.

Điều làm tôi vô cùng xúc động trong những ngày qua là tất cả Huynh Đệ trực tiếp hồi đáp đều bày tỏ sự đồng tình và ủng hộ tinh thần bức Tâm Thư. Điều đó càng củng cố niềm tin vững chắc rằng khát vọng hàn gắn và đoàn kết vẫn luôn hiện hữu trong lòng đại đa số anh em.

Đối với quý Huynh Đệ thuộc Tổng Hội Truyền Thống, tôi hầu như chưa nhận được phản hồi trực tiếp. Mãi đến khi cháu Đoàn Ngọc Liêm (Hậu Duệ K Phụ 4/2) hồi đáp thư của Niên Trưởng Võ Ý (Khóa 17) – trong đó có chuyển tiếp cho tôi – tôi mới được biết những trao đổi từ phía quý vị.

Tôi rất trân trọng những chia sẻ đầy tâm huyết của Niên Trưởng Võ Ý và cháu Đoàn Ngọc Liêm. Một người đại diện cho thế hệ đàn anh đi trước, một người đại diện cho thế hệ tiếp nối, nhưng cả hai đều gặp nhau ở một nguyện vọng tha thiết: các Cựu Sinh Viên Sĩ Quan Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam hãy vượt lên trên mọi khác biệt để trao lại cho con cháu một di sản đoàn kết, nghĩa tình và đáng tự hào.
Đó cũng chính là tâm nguyện duy nhất của tôi khi viết bức Tâm Thư.

Tôi cũng ghi nhận một số ý kiến vẫn tiếp tục đặt trọng tâm vào việc phân định đúng – sai, xác định trách nhiệm hay nhắc lại những bất đồng trong quá khứ. Tôi hoàn toàn tôn trọng những góc nhìn ấy. Tuy nhiên, mục đích của bức Tâm Thư chưa bao giờ là xét lại quá khứ, cũng không nhằm bênh vực hay phê phán bất kỳ cá nhân, tổ chức nào. Quá khứ, dù đúng hay sai, đều đã là lịch sử. Điều duy nhất chúng ta có thể thay đổi lúc này chính là cách đối xử với nhau từ hôm nay.

​Có lẽ câu hỏi quan trọng nhất hiện tại không còn là:

"Ai đúng? Ai sai?"

mà là:

"Chúng ta muốn để lại di sản gì cho các thế hệ Võ Bị mai sau?"

Tôi cũng xin được bày tỏ đôi lời cùng quý Chị, quý Quả Phụ Võ Bị và các cháu Hậu Duệ. Chúng tôi luôn trân trọng và biết ơn sự hy sinh, đồng hành cùng những đóng góp thầm lặng của quý vị suốt bao năm qua. Không có hậu phương vững chắc ấy, nhiều sinh hoạt của đại gia đình Võ Bị chắc chắn không thể duy trì đến ngày nay.

Tuy nhiên, đối với những vấn đề mang tính lịch sử và nội bộ giữa các Cựu SVSQ, thiết nghĩ sẽ thuận lợi hơn nếu trước hết được chính anh em chúng tôi trực tiếp giải quyết bằng tình huynh đệ. Chỉ những người đã cùng chung đời sống quân trường, thao trường và chiến trường mới cảm nhận hết những ký ức, mất mát cũng như tình cảm đặc biệt mà Trường Mẹ đã hun đúc. Kính mong quý Chị và các cháu tiếp tục là hậu phương yêu thương, là nhịp cầu cảm thông và khích lệ, để giúp các Cựu SVSQ chúng tôi có thêm động lực tìm lại tiếng nói chung.

Điều khiến tôi vẫn trăn trở là dù Tâm Thư đã được gửi đến các vị có trách nhiệm và toàn thể đồng môn của cả hai phía, tôi vẫn chưa có cơ hội trực tiếp trao đổi với quý Huynh Đệ phía Tổng Hội Truyền Thống. Tôi vẫn chân thành hy vọng rằng, nếu còn những điều cần đối thoại, những người đang gánh vác trách nhiệm hai bên sẽ gặp gỡ, trao đổi trong tinh thần Võ Bị: thẳng thắn, chân thành, tương kính và biết đặt Danh Dự Trường Mẹ lên trên mọi khác biệt.

Nếu bức Tâm Thư trước đây hay lá thư hôm nay còn điều gì chưa trọn vẹn, kính mong quý Niên Trưởng và quý Huynh Đệ rộng lòng lượng thứ. Điều tôi mong mỏi không phải là mọi người đồng ý với từng lời tôi viết, mà chỉ mong chúng ta cùng mở thêm một cánh cửa để đối thoại và cảm thông.

Có người hỏi tôi:

"Trong hoàn cảnh hiện nay, anh còn tin vào con đường hòa giải hay không?"

Tôi trả lời:

"Có!"

Bởi nếu ngay cả chúng ta — những người đã đi gần hết chặng đường đời — cũng không còn tin vào sức mạnh của tình đồng môn, thì chúng ta sẽ để lại cho lớp hậu duệ điều gì ngoài những chia rẽ mà chính mình chưa thể vượt qua?

Quỹ thời gian của thế hệ chúng ta không còn nhiều. Điều quý giá nhất để lại cho mai sau không phải là phần thắng trong một cuộc tranh luận, mà là tấm gương của những người biết Tự Thắng, biết đặt Đại Cuộc và Danh Dự Trường Mẹ lên trên cái tôi của chính mình.

Tôi tin rằng khi nhìn lại giai đoạn này, lịch sử Võ Bị sẽ không ghi nhớ ai thắng ai thua trong những bất đồng, mà sẽ trân trọng ghi danh những người đã đủ bao dung và can đảm chìa tay ra để nối lại tình huynh đệ.

Tất Cả Vì Các Thế Hệ Hậu Duệ Võ Bị Tiếp Nối!

Kính thư,
Lê Tùng – Khóa 25
Tổng Hội Trưởng
(Nhiệm kỳ 2026–2028)



Tâm thư số 1 - Gửi ngày 17 tháng 7 năm 2026


Kính thưa quý Niên Trưởng và quý Huynh Đệ đồng môn,

Hơn nửa thế kỷ qua, tinh thần Tự Thắng và Tình Tự Võ Bị vẫn luôn thắm đượm, luân lưu trong huyết quản của mỗi chúng ta. Đó là di sản tinh thần vô giá, là sợi dây thiêng liêng gắn kết tình đồng môn, vượt qua mọi biến đổi theo thời gian và hoàn cảnh.

Trên chặng đường đã qua, dù đôi lúc không tránh khỏi những khác biệt về quan điểm hay phương thức sinh hoạt, tất cả chúng ta vẫn luôn cùng hướng về một niềm tự hào và một trách nhiệm cao quý: gìn giữ Truyền Thống, bảo vệ Danh Dự Trường Mẹ và tiếp nối những giá trị mà bao thế hệ tiền nhân đã dày công vun đắp.

Giờ đây, khi hầu hết chúng ta đều đã bước vào tuổi xế chiều, việc chuẩn bị một nền tảng vững chắc cho thế hệ kế thừa không còn chỉ là mong ước, mà đã trở thành trách nhiệm chung của tất cả chúng ta. Việc phát triển Đoàn Hậu Duệ Võ Bị / Thanh Thiếu Niên Đa Hiệu chính là công việc cấp thiết hôm nay, để ngọn lửa Võ Bị tiếp tục được gìn giữ và truyền trao cho các thế hệ mai sau.

Điều chúng ta mong muốn gửi lại cho thế hệ hậu duệ không phải là những điều còn khác biệt, mà là niềm tự hào về Trường Mẹ, là tình Huynh Đệ keo sơn và những giá trị cao đẹp đã được bồi đắp qua nhiều thế hệ. Nếu những phân hóa cứ tiếp tục kéo dài, sức mạnh chung của tập thể sẽ phần nào bị ảnh hưởng, và điều đáng trăn trở hơn là niềm tin của lớp hậu duệ đối với truyền thống tốt đẹp của chúng ta cũng có thể bị lung lay.

Với tất cả lòng kính trọng, trên cương vị Tổng Hội Trưởng, tôi tha thiết kính mong quý Niên Trưởng và quý Huynh Đệ cùng mở rộng tấm lòng, quên đi chuyện cũ, gác lại những điều còn vướng mắc để cùng ngồi lại với nhau trong tinh thần chân thành, bao dung và xây dựng. Xin hãy cùng đặt Tình Đồng Môn và Danh Dự Trường Mẹ lên trên những điều còn khác biệt.

Xin hãy cùng lấy Tự Thắng làm kim chỉ nam, lấy Tình Tự Võ Bị làm nhịp cầu nối kết và lấy Danh Dự Trường Mẹ làm điểm tựa chung. Khi mỗi chúng ta đều sẵn lòng vì đại cuộc, điều quý giá nhất đạt được sẽ không phải là phần thắng của bất kỳ ai, mà là tình Huynh Đệ được bồi đắp, uy tín của Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam được giữ gìn, và một tương lai đầy tự hào được mở ra cho các thế hệ tiếp nối.

Kính chúc quý Niên Trưởng và quý Huynh Đệ luôn dồi dào sức khỏe, thân tâm an lạc. Nguyện cầu tinh thần Võ Bị mãi mãi trường tồn, để mỗi chúng ta tiếp tục là những ngọn đuốc soi đường cho các thế hệ hậu duệ.

Tất Cả Vì Các Thế Hệ Hậu Duệ Võ Bị Tiếp Nối!

Kính thư,

Lê Tùng – Khóa 25
Tổng Hội Trưởng
Nhiệm kỳ 2026–2028