Khoá 25 (1968-1972) Quyết Chiến Tất Thắng

Monday, October 16, 2017

Tích tiểu thành đại


Con người hiện đại thường nóng vội, tham cái lợi trước mắt, khi gây dựng đại nghiệp, họ chỉ muốn một bước là thành tựu, một đêm là thành danh, một ngày là thành tài. Họ luôn xem “việc nhỏ” là tầm thường, nhưng lại quên mất rằng việc lớn là từ việc nhỏ tích lũy mà thành. 
Đồng thời, họ cũng không xem trọng lỗi sai nhỏ, nhưng chính sơ suất nhỏ lại có thể gây ra sai lầm lớn, dẫn đến “ân hận ngàn năm”. Văn hóa truyền thống 5 ngàn năm qua đã để lại rất nhiều câu chuyện lịch sử, chứng minh cho đạo lý “nước chảy đá mòn”.
Người xưa cho rằng “ tiểu trung hữu đại”, trong cái nhỏ có cái lớn, giọt nước nhỏ không ngừng chảy xuống có thể làm mòn đá, ngọn lửa nhỏ đủ để đốt cháy cả đồng cỏ, việc nhỏ không nhịn sẽ làm loạn mưu lớn, mỗi ngày một việc tốt đủ để kết nhiều thiện duyên. Bất cứ “đại thiện” nào cũng cần tích lũy từ “tiểu thiện” mà thành. Không ai có thể một bước trở thành anh hùng, muốn thành đại sự, thì cần bắt đầu làm từ việc nhỏ. 
Tuân Tử – nhà tư tưởng nổi tiếng thời Chiến quốc từng nói: Bất tích khuể bộ, vô dĩ chí thiên lí; bất tích tiểu lưu, vô dĩ thành giang hải, ý nói rằng, nếu như không đi nửa bước thì không thể tới được ngàn dặm, không có những dòng chảy nhỏ thì không thể có biển rộng.
Trí huệ của các bậc thánh hiền thời xưa bảo cho chúng ta thấy rằng, cho dù là làm chuyện gì cũng không thể trong giây lát là xong, một bước là thành, không ai có thể biến mặt đất bằng phẳng thành ngôi nhà cao tầng trong chốc lát cả. Bởi vậy, chỉ có bắt đầu từ từng việc nhỏ, tích lũy từng chút từng chút một mà đi lên, cuối cùng mới có thể thành tựu một việc lớn. 
Sưu tầm 

 

Thursday, October 12, 2017

Một Câu Chuyện Về Lòng Từ Bi

Thắng-thua
Có một hòa thượng lên núi chặt củi, trên đường trở về, ông phát hiện cậu thiếu niên nọ đã bắt được một con bướm và đang cố gắng khom hai bàn tay lại để giữ cho nó khỏi bay. Nhìn thấy người tu hành, cậu cất lời: “Thưa hòa thượng, cháu và ngài đánh cược một ván được không?”
Hòa thượng hỏi lại: “Cược thế nào?”
“Ngài đoán xem con bướm trong tay cháu sống hay chết? Nếu ngài đoán sai, bó củi sẽ thuộc về cháu”, – cậu thiếu niên trả lời.
Vị hòa thượng nọ đồng ý và đoán: “Con bướm trong tay cháu chết rồi.”
Cậu thiếu niên cười lớn đáp: “Ngài đoán sai rồi.” Nói đoạn, cậu mở tay ra, con bướm từ trong bay lên. Hòa thượng nói: “Được, gánh củi này thuộc về cháu.” Nói xong, ông đặt gánh củi xuống, vui vẻ bước đi.
Cậu thiếu niên không biết vì sao hòa thượng lại có thể vui vẻ đến như vậy nhưng nhìn gánh củi trước mặt, cậu ta cũng không để tâm lắm mà vui vẻ gánh gánh củi về nhà.
Nhìn thấy con về, người cha liền hỏi số củi đó ở đâu ra, cậu mới đem chuyện kể lại cho cha nghe.
Nghe hết câu chuyện của con trai, đột nhiên ông giơ tay tát con một cái, giọng giận dữ: “Con ơi là con! Con hồ đồ quá rồi! Con nghĩ là mình đã thắng sao? Ngay cả khi con đã thua, con cũng không hề biết mình đã thua đấy.”
Lời cha nói khiến cậu con trai ngơ ngác, không hiểu gì. Người cha liền lệnh cho cậu ta gánh bó củi lên vai, hai cha con mang củi đến trả cho nhà chùa.
Nhìn thấy vị hòa thượng nọ, người cha liền cất tiếng: “Thưa thầy, con trai tôi đắc tội với thầy, xin thầy lượng thứ.”
Hòa thượng gật đầu, mỉm cười nhưng không nói gì.
Trên đường trở về nhà, cậu thiếu niên sau một khoảng thời gian băn khoăn cuối cùng cũng đã nói ra những nghi vấn trong lòng.
Người cha thở dài, nói: “Vị hòa thượng đó cố ý đoán con bướm chết, như thế con mới thả nó ra và thắng được gánh củi. Nếu ông ấy nói con bướm còn sống, con sẽ bóp chết con bướm và con cũng sẽ thắng cược. Con cho rằng vị hòa thượng đó không biết con tính toán gì sao? Người ta thua một bó củi nhưng đã thắng được thứ giá trị hơn rất nhiều, đó là lòng từ bi. Còn con, con đã thua, đã để mất thứ quý giá đó mà chẳng hề hay biết.”
Câu chuyện có thể rất đơn giản nhưng đó là bài học cho chúng ta trong cuộc sống. Thắng, thua, thành, bại là những chuyện thường xuyên giày vò cuộc sống của con người. Có những lúc chúng ta tự cho rằng mình đã thắng nhưng trên thực tế, có khi chúng ta đã thua nhiều hơn mà chẳng hề hay biết.

Anh Chị Trương Kiến Xương thăm Atlanta và Florida

Anh chị Trương K. Xương và Phái đoàn Atlanta gồm có anh chị Lâm Thế Bình, Ngô đức Khoa và Tô Khắn Thoại ghé thăm nhà của anh chị Huỳnh Ngoc Vang tại Naples, Florida 10/12/2017.
Dalat25
Anh chị Trương Kiến Xương tại nhà anh chị Bình - Atlanta, Georgia. 10/10/2017.

Trần Cao Vỵ tại Nam Cali




Hình Ảnh Anh chị Trần Cao Vỵ thăm viếng Bắc Cali

Nhìn hình các bạn ở Nam California đón tiếp anh chị Trần Cao Vỵ, vui vẻ quá trời làm tôi thấy thèm.
Bạn Vỵ và Chị sau khi về Canberra, nhớ đi thử cholesterol nhé.  Nên lợi dụng cơ hội còn ở Nam California, tham khảo với hai thiền sư Tây Sơn và Trần Đức để biết làm sao để ăn chay cho cholesterol hạ xuống mà không cần phải uống thuốc.
 Một ông sống trên mặt nước và một ông sống trong mây, thế nào cũng cho bạn biết biển rộng bao la và trời cao đến dường nào.
Chúc vui
Nguyễn Trung Giang

Từ trái: Đông, Trung, Chị Đông, Chị Văn, Văn, Chị Hiệp, Xương, Chị Giang, Vỵ, Chị Vỵ, Minh, Chị Xương, Chị Minh, Giang.
Từ trái: Hiệp, Văn, An, Túc, Vỵ, Thành(24), Minh và Trung

Monday, October 2, 2017

K25 Houston tham dự ngày Kỷ Niệm 63 Năm thành lập Binh Chủng TQLC

 Từ trái: Một, Thắng, Lâm, Lạc26, Thưởng & Quý
 Từ trái: Chị Quý, chị Một,  chị Thưởng, chị Lâm & chị Thắng
 NT Trần Ngọc Toàn K16 & Thắng 25

Anh Chị Trần Cao Vỵ Thăm Houston

Xin gửi đến các bạn vài hình ảnh K25 Houston đón tiếp anh chị Trần Cao Vỵ từ Úc Châu sang thăm viếng vào ngày 26 tháng 9 năm 2017 vừa qua.
Dalat25





More pictures:
https://photos.google.com/share/AF1QipP9kN4l-G2m2_rSXa6TLaucBk2yqFam_3Gdv_UGqTKxPlOSUiqPnk250FPbxGdu3A?key=STA2aXh3ZU1BdDZXQmFERVJtTGpXdGNYZGlyR253