Khoá 25 (1968-1972) Quyết Chiến Tất Thắng

Tuesday, August 20, 2019

K25 Vô Cùng Thương Tiếc - Bạn Võ Hồng Nhạn đã ra đi!


K25 Atlanta Đi Chơi Mùa Hè

Xin chia xẽ cùng các bạn vài hình ảnh gia đình bạn Lâm Thế Bình đang nghĩ hè tại Âu Châu 2019.
Dalat25


Sunday, August 11, 2019

K25 Họp Mặt Hè 2019 Houston - Texas


Các bạn thân,
Theo bước chân của các "đàn anh" ở Seattle, Bắc Cali & Nam Úc... Ngày hôm qua 8/10, gia đình K25 Texas cũng đã tổ chức một buổi Họp Mặt Thân Mật Hè tại Houston. Tuy rằng nhiệt độ tại Houston ngày hôm qua khá "ấm áp" (>100 oF) nhưng vì lâu ngày mới có dịp gặp gỡ nên các bạn đã đến đông đủ.  
Xin gửi đến các bạn vài hình ảnh buổi họp mặt Hè 2019 của gia đình K25 Houston.
Dalat25
 Từ Trái: Thưởng, Quý, Tùng, Một, Phụng, Mạnh, Đông Mai, Hoàng Mai, Đình & Châu

Friday, August 9, 2019

Happy Birthday Bạn Lâm Minh Văn 08/08/2019

Thân chúc một ngày thật vui nghe bác Văn... Dalat25


CHÚC MỪNG

Chúc Mừng Anh chị Nguyễn Đông Mai vừa làm lẽ thành hôn cho Thứ Nữ là cháu:
 AMY NGUYỄN đẹp duyên chùng cháu RYAN DALEY
Mến chúc hai cháu  Amy & Ryan Trăm Năm Hạnh Phúc & Sắt Cầm Hoà Hợp
Dalat25 & Gia đình


Wednesday, August 7, 2019

K25 TIỂU BANG WASHINGTON SINH HOẠT HÈ 2019

 Hội VB Tiểu Bang Washington
 Gia đình bạn Vương Tịnh
 Bạn Nguyễn Văn Hợi và Vương Tịnh
Từ trái: Bạn Nguyễn Công Cẩn (Hội Trưởng) và bà xã

Tuesday, August 6, 2019

K25 Sinh hoạt Hè của Hội Võ Bị Bắc California Hoa Kỳ 8/04/2019

 Từ trái: Đổ Thế Hùng & Bùi Đạt Trung
 Từ trái:  Giang, Xương, Trung, Nguyễn Đ. Minh &BX, NT K16, Kỉnh (cò), Tạ T. Thái & BX
Bạn Nguyễn Đắc Minh & Thái

Chuyện cực ngắn: MIẾNG BÁNH MÌ CHÁY


Khi tôi lên 8 hay 9 tuổi gì đó, tôi nhớ thỉnh thoảng mẹ tôi vẫn nướng bánh mì cháy khét. Một tối nọ, mẹ tôi về nhà sau một ngày làm việc dài và bà làm bữa tối cho cha con tôi. Bà dọn ra bàn vài lát bánh mì nướng cháy, không phải cháy xém bình thường mà cháy đen như than. Tôi ngồi nhìn những lát bánh mì và đợi xem có ai nhận ra điều bất thường của chúng và lên tiếng hay không.
Nhưng cha tôi chỉ ăn miếng bánh của ông và hỏi tôi về bài tập cũng như những việc ở trường học như mọi hôm. Tôi không còn nhớ tôi đã nói gì với ông hôm đó, nhưng tôi nhớ đã nghe mẹ tôi xin lỗi ông vì đã làm cháy bánh mì.
Và tôi không bao giờ quên được những gì cha tôi nói với mẹ tôi: "Em à, anh thích bánh mì cháy mà."
Đêm đó, tôi đến bên chúc cha tôi ngủ ngon và hỏi có phải thực sự ông thích bánh mì cháy. Cha tôi khoác tay qua vai tôi và nói:
"Mẹ con đã làm việc rất vất vả cả ngày và mẹ rất mệt. Một lát bánh mì cháy chẳng thể làm hại ai con ạ, nhưng con biết điều gì thực sự gây tổn thương cho người khác không? Những lời chê bai trách móc cay nghiệt đấy."
Rồi ông nói tiếp: "Con biết đó, cuộc đời đầy rẫy những thứ không hoàn hảo và những con người không toàn vẹn. Cha cũng khá tệ trong rất nhiều việc, chẳng hạn như cha chẳng thể nhớ được sinh nhật hay ngày kỷ niệm như một số người khác.

Điều mà cha học được qua nhiều năm tháng, đó là học cách chấp nhận sai sót của người khác và chọn cách ủng hộ những khác biệt của họ. Đó là chìa khoá quan trọng nhất để tạo nên một mối quan hệ lành mạnh, trưởng thành và bền vững con ạ.
Cuộc đời rất ngắn ngủ để thức dậy với những hối tiếc và khó chịu. Hãy yêu quý những người cư xử tốt với con, và hãy cảm thông với những người chưa làm được điều đó."
Bài học rút ra:
Trong cuộc sống, bạn cần phải biết học cách cảm thông đối với điểm yếu, điểm hạn chế của người khác. Cảm thông với cuộc sống, tính cách của mọi người trong gia đình, bạn bè, vợ chồng... sẽ giúp bạn có một cuộc sống dung hòa xung quanh. Sự cảm thông - bí quyết nuôi dưỡng hạnh phúc gia đình. Truyện cực ngắn Miếng bánh mì cháy là bài học về sự cảm thông giữa con người với con người.

Sưu tầm

Bạn Nguyễn H. Chí & Bà Xã trong ngày Hội Ngộ VB tại Victoria Nam Úc Châu


K25 Atlanta Thăm Viếng NT Lê Diêu K16

 Từ trái: Đặng X. Bính, Lâm T. Bình, Ngô Đ. Khoa & Tô K. Thoại. NT Lê Diêu K16 (nằm)

Saturday, August 3, 2019

Hình Xưa - K25 tại Xã Phước Tỉnh - Vũng Tàu 1971

Từ trái: (Đứng) Đỗ Hoát, Trung & Trần văn Nghĩa - (Ngồi) Quế, Thi, Bảo (Dép), Xương, Trung Giang, Hai (Cương), Nhiên, Kiến, Răng, Thanh(24), Tuấn, Trương Q. Tùng.

Cát và Đá


 Có hai người bạn đang bước đi trên sa mạc trong một chuyến đi dài ngày. Hai người nói chuyện với nhau, rồi xảy ra cuộc tranh cãi gay gắt về một vấn đề gì đó. Không giữ được bình tĩnh, một người kia đã tát vào mặt người bạn mình. Cảm thấy rất đau nhưng người bạn không nói gì.
Anh ta chỉ lặng lẽ viết lên trên cát một dòng chữ rất to: "HÔM NAY, NGƯỜI BẠN TỐT NHẤT CỦA TÔI ĐÃ TÁT VÀO MẶT TÔI".
Họ tiếp tục bước đi cho tới khi nhìn thấy một ốc đảo, nơi họ quyết định sẽ dừng chân và nghỉ mát. Người bạn vừa bị tát do sơ ý đã trượt chân rơi xuống một vũng lầy và dần dần lún sâu xuống. Nhưng người kia đã kịp thời cứu được anh.
Ngay sau khi được cứu, anh đã khắc ngay lên một tảng đá gần đó dòng chữ: "HÔM NAY, NGƯỜI BẠN TỐT NHẤT CỦA TÔI ĐÃ CỨU SỐNG TÔI".
Người bạn kia thấy vậy liền hỏi: "Tại sao khi tôi tát cậu, cậu lại viết chữ lên trên cát còn bây giờ cậu lại khắc chữ lên một tảng đá?".
Và câu trả lời anh ta nhận được là: Khi ai đó làm chúng ta đau đớn thì chúng ta nên viết điều đó lên trên cát, nơi những cơn gió hay những đợt sóng biển của sự thứ tha sẽ xóa tan đi những nỗi trách hờn. Còn khi chúng ta nhận được điều tốt đẹp từ người khác, chúng ta phải ghi khắc điều ấy lên đá, nơi không cơn gió nào có thể cuốn bay đi.


Tuesday, July 30, 2019

Thăm viếng K25

 Từ trái: NT Nguyễn tài Ánh K20, Đỗ Minh Cao K25, NT Trần Khắc Đản K13
 Từ trái: (Đứng) NT Ánh K20 & NT Đản K13. (Ngồi) Anh chị Huỳnh Văn Ẩn K25
 Từ trái: Lê Hân & Nguyễn Hửu Chí
Từ trái: Thắng & Nguyễn Phương Thụy

Wednesday, July 24, 2019

ĐI CÙNG CHUNG MỘT ĐOẠN ĐƯỜNG


“Dù tin đưa ngàn dm ri cũng phi chia tay”. (Tng quân thiên lý, chung hu nhbit). Du Vũ Minh

Không ai có th nói trước được chuyn gì s xy ra ngày mai, mc dù ngày mai mt tri vn lên, nng vn lp lánh trên cành lá và dòng sông vlng l hin hòa chy quanh đng c như mi ngày…
Thin sư Ajahn Chah khuyên chúng ta rng: “Ri s có mt ngày bn phi vào bnh vin, bn hãy tâm nim rng: lành bnh thì tnếu không lành bnh thì cũng tt thôi, trường hp xu hơn, thy thuc nói bn ch còn sng mthi gian ngn na, bn hãy bình tĩnh nhìn nhng người đang  chung quanh bn và nghĩ rng: Dù mau hay chm ri h cũng s như mình. Được như vy bn s thy vơi bt nhng lo âu đang nng trĩu trong lòng”.
Trong cuc sng, chúng ta thường gp nhng ri ro và bt công nhưng cái chết luôn bình đng vmi ngườiphi chăng đó là nian i trước khi ri b người thân và cuc đi… vi nhng ni bun trĩu nng trên đôi vai?
Tác gi Du Vũ Minh nói v cuc chia tay vi ngườbn thân thiết ca ông rng: “Sau cơn mưa hôm y, người bn ca tôi ng li t giã, tôi đòi đưa bn mình ra đến trm ch xe, bn tôi nói, dù có đưa nhau ngàn dcui cùng cũng phi chia tay, thế nào chăng na thì bn ch có th cùng tôi đi chung mt đon đường. Vy bn đưa tôi ra khi ca nhà cũng đ ri”.
Trước năm 1975, hi tôi còn căn phòng nh b bn trong thành Ô Ma, Saigon. Bn tôi là Phm Chu Sa thường đến chơi, và có ln nói vi tôi rng anh có mt người bn có ms thích rt l lùng, c bn gi sáng là anh thc dy ra ngoài bến xe; anh ch ngi đó vi ly cà-phê bên quán cóc nhìn thiên h cho đến sáng trng mtr v. Anh y thích nhìn cnh chia ly chăng? Hay anh b ám nh mni bunào đó t trong sâu thm ca tâm hn?
Trước đây, Tế Hanh, mt nhà thơ ni danh t thi tin chiến cũng đã tng chìm đm trong ni bun như vy: 
Nhng ngày ngh hc tôi hay t
Đón chuyến tàu đi đến nhng ga 
Tôi đng bơ vơ xem tin bit
Lòng buđau xót ni chia xa.
Ni bun c vướng theo tng bước chân ca người li : 
K v không nói bước vương vương 
Thương nh lan xa my dm trường…

Âu cũng là s thích ca mi người, nhưng đó là nhng cuc chia tay nh nhàng đ ri có ngày còn gp li. Nhưng có nhng cuc chia tay đ rcách bit không còn bao gi gp na. Lúc thm đni bumt mát khi đã xa cách ngàn trùng người ta mi cm nhn s quý hóa ca tng ngày được sng gn nhau:
Cm ơn đi mi sm mai thc dy 
Ta được thêm ngày na đ yêu thương
(Kahil Gibran, Nguyn Nht Ánh dch)
Vũ trvn vt cũng phi theo qui lut ca “hp tan, sinh dit” không th khác và cũng không th thay đi. 
Trăng tròn đ ri khuyế
Hoa n đ ri tàn 
Bèo hp đ ri tan 
Người gn đ ri ly bit.
Đó gn như l t nhiên trong đi sng ca mi sinh vhu tình. Hơn thua, thành bi, được mt vn rmong manh. Có đó ri không đó. Không có gì chc chntrường cu.
Trn gian thì mênh môngthi gian thì không cùng nhưng vn có nhng ràng buc trong mt khuôn kh vô cùng tinh tế và o diu, đó là lut nhân qu. Nếchúng ta ý thc được điu ny thì cuc sng s nh nhàng hơn và đem li nhng đitt đp cho tha nhân.
Ri mt ngày, bt cht ta nhn ra rng mt ta bt đu đã m, răng ta bt đu đã long, tóc trên đu ta bt đu chm bc, hai bên khóe mt ta bt đxut hin nhng nếp nhăn… ta bt đu bước vào tui giàCuc đi bt đu chuyn qua mt giai đon khác. Chúng ta không th tránh khi cái chết, không th tránh khi vic sanh ly t bit, cái chết là mđiu chc chn.

“… Nơi ta có th sng đ tránh khi cái chết qu là không có, nơi đó chng có trong không gian, dướđi dương. Nơi đó cũng chng có trong lòng mt qu núi”. 
(Li Pht dy trong kinh Pháp cú)

Tt c mi sinh vt có s sng, k c cây c trong thế gian này, không mt sinh linh nào có th sng mãi mà không chết. Hành trang duy nht ta mang theo khi lìa b cõi trn là nghip. Cái mà ta đã gieo cy, to ra trong suquãng đi đã sng. Tùy theo nghip lành hay d, ta s được dn dt sang mt đi sng khác tt đp hơn hay khc nghit hơn.

 “Chư Pht không ty sch nhng hành vi đc ácxu xa cũng không xóa hết nhng kh đau do chúng ta to nên, cũng không hoán chuyn được kh đau ca ta sang k khác”.

Không có nơi nào thc s an lc cho con người nếu nơi đó không có s chân thc, thin lành và t bi h x.
Trong đi sng ca mkiếp người, nim vui, hnh phúcviên mãn thường rt ít i, hiếm hoi nhưng nthng kh, đau bun, bt hnh thì lúc nào cũng có, nơi nào cũng có, đâu cũng có. “… Kiếp sng ny s b xóa đi rt nhanh, ging như ta dùng mt cành cây đ viết ch trên mt nước vy”.

Tác gi Jean D’Ormesson, viết mt đon ngn v “Chuyến tàu cuc đi” (Le train de la vie); ông nói: Cuhành trình đy nim vui lni bun, hi ng ri chia ly. Ta chng biết ri ta s xung ga nào? Thôi thì hãy sng vui, yêu thương và tha th, điu quan trng là chúng ta phi đ li nhng k nim đp cho nhng người còn tiếp tc chuyến đi. 
Và cui cùng xin cm ơn bn là người hành khách đã cùng vi tôi chung mt chuyến tàu. Trong cuhành trình trên “chuyến tu cuc đi” dù phi xung bt c ga nào, tôi cu mong khi ri b trn gian này chúng ta s bước lên mt chuyến tu khác êm ái hơn, thân thin hơn, s đưchúng ta v mt nơi chn bình yên đy c hoa và nng m.

Phm Thanh Chương