Khoá 25 (1968-1972) Quyết Chiến Tất Thắng

Testing ...

Showing posts with label Suu-Tam. Show all posts
Showing posts with label Suu-Tam. Show all posts

Saturday, December 21, 2024

Thông báo Số 1 Hội ngộ K25 - Kỷ Niệm 57 Năm Tình Bạn tại Houston Năm 2025

THÔNG BÁO #1 CỦA KHOÁ 25 HOUSTON

 

Trích yếu: K25 Houston tường trình buổi họp về việc Tổ Chức Liên Hoan HỘI NGỘ K25 NĂM 2025, KỶ NIỆM 57 NĂM TÌNH BẠN, TẠI HOUSTON.


Theo như lời kêu gọi của Đại Diện Khoá Lưu Đức Tờ và kết quả thăm dò ý kiến tất cả các bạn K25 trên Diễn Đàn Khoá về việc tổ chức Hội Ngô Khoá 25 kỷ niệm 57 năm tình bạn năm 2025 tại Thành Phố Houston, Texas.

Khoá 25 Houston xin nhận lãnh trách nhiệm tổ chức cuộc Liên Hoan này.

Hôm nay, ngày 4 tháng 12 năm 2024, toàn thể Khoá 25 Houston nhóm họp tại nhà của vợ chồng CSVSQ/K25 Nguyễn xuân Thắng để thảo luận về việc Tổ Chúc cuộc Hội Ngộ như đã kể trên.

 

1) BAN TỔ CHỨC CUỘC HỘI NGỘ đã được thành lập gồm có: 

- Trưởng Ban Tổ Chức: Nguyễn văn Tính

- Trưởng Ban Kỹ Thuật và Kế Hoạch: Nguyễn xuân Thắng

- Trưởng Ban Tài Chánh, và nhận ghi danh: Đào văn Quý.

- Trưởng Ban Nghi Lễ và Quân Quốc Kỳ: Lê Tùng

- Trưởng Ban Văn Nghệ: Nguyễn tấn Hiệp 

- Phụ trách cruise: Văn quý Mạnh

 

Sau Thông Báo này, các CSVSQ Trưởng Ban, được chỉ định kể trên, sẽ có những thông báo riêng để điều động nhân lực và thực hiện các phần việc trong phạm vi trách nhiệm cua mình.


2)THỜI GIAN VÀ CHƯƠNG TRÌNH TỔNG QUÁT CUỘC HỘI NGỘ 2025:

- Đêm thứ sáu 18 tháng 4/2025 : Đêm Hội Ngộ Khoá 25. Đêm Hội Ngộ này chỉ dành riêng cho Khoá 25 và gia đình. Sẽ có lễ truy điệu 91 CSVSQ/K25 đã qua đời. Sau đó là hàn huyên tâm sự, vui chơi, ca hát. Có dàn nhạc và thức ăn

- Đêm thứ bảy 19 tháng 4/2025: Đêm Da tiệc Liên Hoan Hội Ngộ Kỷ Niệm 57 năm Tình Bạn của Khoá 25. Đêm Dạ Tiệc sẽ sẽ có sự tham dự của CSVSQ/K25, gia đình, thân hữu và khách mời hạn chế từ một số hội đoàn do BTC chỉ định. Sau nghi thức chào cờ mặc niệm, sẽ có phát biểu của Ban Tổ Chức của K25 Houston chào mừng tất cả các bạn K25 đến từ khắp mọi nơi trên trái đất, và phát biểu chúc mừng của Đại Diện Hội Võ Bị Houston. Phần thời gian còn lại là dạ tiệc và văn nghệ do chính anh em K25, gia đình, thân hữu và khách mời cùng trình diễn với Keyboard One Man Band.


- Sáng Chủ Nhật những bạn có ghi danh đi Cruise sẽ lên xe bus, do BTC mướn, để được đưa ra bến tàu Galveston.

Chi tiết chuyến đi Cruise như sau:

 

7 Nights Western Caribbean Cruise

- Tên chiếc tàu là: “Harmony of the Seas”

- Link chuyến đi, mời anh em K25 tham khảo:

www.royalcaribbean.com/cruises/itinerary/7-night-western-caribbean-from-galveston-on-harmony/HM07GAL-3851841455?sail-date=2025-04-20&currency=USD&country=USA

- Roundtrip From:Galveston, Texas

Visiting:

Galveston, Texas

Roatan, Honduras

Puerto Costa Maya, Mexico

Cozumel, Mexico

Galveston, Texas

Xe bus sẽ đưa đoàn K25 trở về Houston nào trưa ngày 27 tháng 4/2025

 

- Những chi tiết khác như giờ khai mạc, cũng như địa điểm Đêm Hội Ngộ và Đêm Dạ Tiệc và chi phí đóng góp (ngoài phần Cruise do mỗi gia đình tự trả), Ban Tổ Chức sẽ thông báo, sau khi đã tham khảo các địa điểm và nhà hàng.

- Ngân quỹ tổ chức chúng tôi hiện có là 1,300 dollars do Đại Diện Khoá Lưu Đúc Tờ thân tặng.

Chúng tôi sẽ update ngân quỹ chung, sau khi có chương trình ghi danh và đóng tiền.


3) SỐ ĐT UBER (ĐƯA ĐÓN CỦA NGƯỜI VIỆT):

  - Anh Nhật: (713) 572-7580   và sẽ có thêm vài ba số nữa sẻ bổ túc sau. Tuy nhiên bạn nào gặp trường hợp khẩn cấp hảy gọi cho bất cứ bạn nào trong BTC để hổ trợ


4) Khách sạn : chúng tôi sẻ làm việc với. Hilton Garden Inn và sẻ thông báo sau  (chỗ này 2013 chúng ta đã ở).


5) LỜI KÊU GỌI THAM GIA HỘI NGỘ 57 NĂM TÌNH BẠN TẠI HOUSTON:

Sau ngày Khoá 25 nhập trường (1968) đến nay đã 57 năm rồi, 91 bạn bè ở hải ngoại và trong nước đã rời xa chúng ta với nhiều lý do như tử trận, mất tich hay bệnh tật, đó là điều rất đau lòng. Hiện nay số anh em còn sống, đã trên 75, 76 tuổi, có người cũng đã 79, 80, với vô số bệnh trong người. Số anh em còn khoẻ mạnh chỉ đếm được trên đầu ngón tay, tuyệt đại đa số đã tuổi già sức yếu.

Các bạn ơi, tuỳ theo sức khoẻ mỗi người, thời gian tại thế của anh em chúng ta có thể còn lại rất ít, cho nên, nếu còn di chuyển được, và có chút xíu tài chánh đủ trả các chi phí thấp nhất, thì các bạn nên cố gắng nắm lấy cơ hội này để đến với nhau, mong sẽ có một phen tay bắt mặt mừng, mày tao mi tớ, vì chúng ta không thể biết được, trong tương lai, những cơ hội khác có thể đến được với tất cả chúng ta hay không.

Chủ trương của chúng tôi là khi vui chơi với nhau trong cuộc hội ngộ lần này, chúng ta chỉ để ý đến khoá 25 mà thôi, tôn trọng chính kiến mỗi người, chuyện chính trị nước Mỹ cũng như chuyện của Tổng Hội, tuyệt đối chúng ta không bàn đến.

Cho nên chúng tôi kêu gọi tất cả các bạn K25, không phân biệt trong nước hay ngoài nước, nước Mỹ, nước Úc, Âu Châu hay Việt Nam, đang sinh hoạt ở bất cứ Tổng Hội hay Hội Võ Bị Địa Phương nào, các bạn hãy sốt sắng ghi danh tham dự Hội Ngộ Khoá 25 năm 2025, Kỷ Niệm 57 năm Tình bạn, tổ chức tại Houston, Texas.

Mỗi một người bạn Khoá 25 sẽ vô cùng quý giá, trong tâm tình của mỗi CSVSQ Khoá 25 chúng ta.

Trong Thông Báo này, nếu có điều gì chưa rõ, xin các bạn cứ gọi về chúng tôi.

Địa chỉ liên lạc:

- Nguyễn Văn Tính, Số ĐT  713-979-8834

- Nguyễn Xuân Thắng, Số ĐT  281-639-0157

- Đào Văn Quý (thủ quỹ và ghi danh) Số ĐT  212-729-0165

- Văn quý Mạnh   ĐT : 832-407-8249 


Trên đây chỉ là tổng quát, mọi chi tiết khác cũng như ngày ghi danh.v…v…chúng tôi sẻ bắt đầu vào ngày 01/01/2025.

Trước thềm năm mới, chúng tôi kính chúc toàn thể các bạn Khoá 25 trên khắp thế giới một năm Ất Tỵ nhiều sức khoẻ, nhiều may mắn và gia đình hạnh phúc.

Hẹn gặp tất cả các bạn Khoá 25 trong cuộc Hội Ngộ năm 2025 tại Houston, kỷ niệm 57 Năm Tình Bạn kể từ mùa Tân Khoá Sinh năm 1968 cùng lăn bò trên đồi 1515 ĐàLạt.

 

TM các bạn Khoá 25 Houston,

CSVSQ Nguyễn Văn Tính

(Trưởng Ban Tổ Chức)

 

Friday, January 5, 2024

ĐỨA CON BÌNH THUẬN - NGUYỄN TRÍ HÙNG K25


Vào một ngày đầu thu năm 2009, Hằng Minh (cựu Tư lệnh Sư đoàn 18 Bộ binh), Thái Dương (cựu Đại tá TMT/HQ/SĐ18BB), Bảo Định (cựu TĐT/TĐ2/43), Thành (thuộc TĐ1/43), và một số bạn hữu đến thăm Hùng. Anh sống âm thầm trong ngôi nhà hai phòng với người vợ trẻ và đứa con trai trưởng đã 35 tuổi bị khuyết tật bẩm sinh.

Hùng là đứa con của Bình Thuận. Cựu Đại úy Nguyễn Tri Hùng theo học khóa 25 Trường Võ bị Quốc gia Đà Lạt. Hùng và Dương Trọng Khoát cùng khóa, về trình diện đơn vị Tiểu đoàn 2/43, trong thời điểm tình chiến sự trên khắp bốn vùng chiến thuật khá sôi động. Chính những cuộc hành quân tiểu trừ cộng phỉ với những trận đánh qui mô có lúc đến cấp sư đoàn đã tôi luyện Hùng trở thành một sĩ quan dạn dày sương gió, tích lũy được nhiều kinh nghiệm chiến trường.

Quê Hùng ở Phan Thiết thuộc tỉnh Bình Thuận. Bình Thuận không xa Xuân Lộc, chỉ cách khu Rừng Lá, chỉ cần vài giờ ngồi xe hơi. Có lẽ đó là lý do Hùng chọn về phục vụ Sư đoàn 18BB. Hùng có người mẹ già đang sống tại thành phố biển này.

Từ Trung đội trưởng, Đại đội phó rồi Đại đội trưởng, Hùng luôn luôn là một sĩ quan ưu tú, câu châm ngôn: “Tự Thắng để Chỉ Huy” trên phù hiệu chiếc nón casquette của người SVSQ/VB/Đà Lạt, Hùng vẫn thuộc nằm lòng.

Năm 1974, trong cuộc hành quân giải tỏa xã Thái Hưng, quận Công Thanh thuộc tỉnh Biên Hòa, Hùng đã chứng tỏ là một cấp chỉ huy gan dạ và mưu lược. Đại đội 3/2 của Hùng, sau khi hoàn tất cuộc vượt sông, khi toán quân cuối cùng đặt chân lên bờ vào lúc 1 giờ sáng, ngay trong đêm tối, dù lạ địa thế, Hùng đã chỉ huy đại đội đánh thốc vào đội hình của cộng quân. Đánh đêm là sở trường của VC, chúng không bao giờ ngờ rằng lính cộng hòa cũng có thể đánh đêm. Hùng và quân sĩ dưới quyền đã tiến công như vũ bão, đè bẹp đối phương. Bọn chúng ngơ ngác, bất ngờ và hoảng sợ, chỉ kịp tóc hầm bỏ chạy, không kịp mang theo vũ khí cộng đồng và đồng đội thương vong. Nhiều kẻ địch bị hạ sát, nhiều vũ khí bị tịch thu, nhiều gói cơm nắm nằm rải rác…. Mũi tấn công Đại đội 3/2 của Hùng và Đại đội 2/2 của Trung úy Võ Văn Mười, đã tiến xa, tiến sâu vào vùng đất do Trung đoàn 165/CSBV chiếm đóng, vượt xa ngoài sự mong ước của Tiểu đoàn trưởng.

Khi trời sáng, hai mũi tiến công của Mười và Hùng đã đến tận cuối làng 2 (xã Thái Hưng có 4 làng, chỉ trong nửa đêm, quân ta đã chiếm được hai làng:1 và 2). Tại đây họ đã chạm phải một đơn vị cấp đại đội đang bảo vệ 1 khẩu thượng liên 12ly7 và 1 khẩu cối 82ly. Nhưng đơn vị VC này đã bị Đại đội 1 của Trung úy Nguyễn Mỹ thanh toán ngày hôm sau. Những ngày kế tiếp, đám cộng quân bố trí ở làng 3 và làng 4 lần lượt bị đánh bật ra khỏi làng. Xã Thái Hưng hoàn toàn được giải tỏa. Mười một ngôi nhà thờ bị ăn bom đạn nghiêng ngã xiêu vẹo. Vì đó là những vị trí tốt nên cộng quân đặt súng phòng không, và những khẩu thượng ly 12ly7 bắn cản bước tiến của quân bạn. Chính các cha xứ đã gặp Tướng Đảo và cho phép quân bạn được đánh bom và bắn pháo để triệt hạ những dàn súng cộng đồng đó. Các cha còn nói rằng miễn sao tiết kiệm được xương máu của quân sĩ và nhanh chóng đánh đuổi cộng quân, để người dân có thể trở về làng cũ.

Nhà cửa, thánh đường bị hư hại, nhưng các cha và dân làng đã rất hoan hỹ, cám ơn người lính cộng hòa đã đuổi được cộng quân, mang lại thanh bình về cho thôn xóm. Ngay trong những ngày khói lửa mịt mù, người dân làng hầu hết đã tản cư qua bên kia sông Đồng Nai, tụ họp tại bến đò xã Đại An, nấu khoai sắn, và xôi gởi qua sông giúp lính cộng hòa đánh giặc. Sau trận chiến, những người chiến binh vừa buông tay súng, đã kịp thời giúp dân làng xây dựng lại nhà cửa từ những đổ nát.

Tất cả đều được phóng viên Nguyễn Cầu của đài truyền hình quân đội ghi lại trong một cuốn phim nhựa dài 23 phút với tựa đề “Trở Về Làng Cũ”. Anh đã bám sát theo đơn vị ngay từ lúc vượt sông, đã ghi lại những thước phim sinh động, nhất là hình ảnh cảnh quân ta và quân địch dằn co nhau khẩu thượng liên 12ly7, nhưng quân ta đã thắng. Trong những ngày cuối cùng, khi Sài Gòn hấp hối, cuốn phim này đã được chiếu đi chiếu lại nhiều lần trên đài truyền hình quân đội, có lẽ với dụng ý quân đội ta anh hùng, lúc đầu bất ngờ có thể thua, nhưng cuối cùng nhất định sẽ thắng. Cộng quân nhất định sẽ bị tiêu diệt. Nhưng đã quá muộn! Định mệnh đã an bài.

Cuối tháng 12 năm 1974, Trung đoàn 33 Long Khánh tiến đánh xã Võ Đắc, quận lỵ Hoài Đức thuộc tỉnh Bình Tuy. Cùng với Trung đoàn 812 Sông Mao, chúng đã chiếm được quận Tánh Linh, các xã Sùng Nhơn, Võ Su. Tại xã Võ Đắc, chúng đã kiểm soát toàn bộ, chỉ còn một lõm nhỏ là quận đường và BCH/CK là chưa bị chiếm. Sau 33 ngày đêm bị vây hãm, tình trạng thật bi đát, nhưng “tin vui đã đến giữa giờ tuyệt vọng”. Đó là lúc quá trưa ngày 4 tháng 1 năm 1975, Đại đội 3/2 của Hùng, Đại 1/2 của Trung úy Nguyễn Văn Hào, cũng là một đứa con Bình Thuận, và các đơn vị khác của Tiểu đoàn 2/43, từ ấp Trà Cổ hoang phế bên kia sông La Ngà thuộc quận Định Quán, trực thăng vận nhảy lên ngay trên đầu giặc, đánh từ trong ra, theo kế hoạch nở hoa. Hai đứa con Bình Thuận, một đứa con Gò Công (Trung úy Võ Văn Mười), và hai đứa con của Long Khánh (Trung úy Hà Văn Dương và Trung úy Võ Kim Thạch), là những Đại đội trưởng ưu tú, những chiến sĩ oai hùng của QLVNCH, xem cái chết “nhẹ tựa lông hồng”, đã cùng quân sĩ dưới quyền, quyết tâm dành lại mảnh đất quê hương đang bị giặc cộng xâm chiếm. Họ đã chiến đấu dũng mãnh. Sau 4 ngày đêm tử chiến với cộng quân, được sự yểm trợ hữu hiệu của pháo binh sư đoàn, không quân Biên Hoà, Phan Rang, và từ Cần Thơ, đã loại nhiều cộng phỉ khỏi vòng chiến đấu. Số thương vong của cộng quân theo người dân cho biết, lên đến con số ngàn, chất đầy trên những chiếc xe bò, xe trâu, ngày đêm liên tục kéo vào khu rừng Tánh Linh. Trong trận đánh đêm để dứt điểm đám tàn quân, cánh quân của Hùng và Hào, khi truy đuổi địch, đã phát hiện một đống vũ khí đủ loại với một mảnh giấy viết vội, nét chữ nguệch ngoạc, nhưng có vẻ tiếu lâm: “Tặng các anh. Chúng tôi chịu thua phen này. Hẹn găp lại!”. Cuối cùng Võ Đắc đã được giải tỏa, các xã Võ Su và Sùng Nhơn lần lược được tái chiếm. Cuộc sống thanh bình đã trở lại thôn xưa.

Tại mặt trận Định Quán tháng 3/75, khi Tiểu đoàn 2/43 từ Xuân Lộc, được lệnh di chuyển đi Định Quán để bảo vệ điểm trọng yếu này trên QL20, một tiền đồn xa bảo vệ Thủ đô Sàigòn. Ngay trong đêm đầu tiên đến Định Quán, Đại đội 1/2 của Trung úy Nguyễn Văn Hào đã tiêu diệt gọn một toán cán binh cao cấp cộng quân đang đi thị sát thực địa lần chót trước khi mở cuộc tấn công Định Quán vào lúc 5 giờ sáng. Sau một ngày dù chiến đấu kiên cường, quận lỵ đã bị cộng quân chiếm, các cao điểm chung quanh lần lượt lọt vào tay giặc, chỉ còn lại vị trí TĐ2/43 (gồm Đại đội Chỉ huy & Yểm trợ và Đại đội 2/2 của Trung úy Võ Văn Mười). Tiểu đoàn bị bao vây. Trung đoàn 141 thuộc Sư đoàn 7/CSBV liên tục mở cuộc tấn công. Thiếu tá Tiểu đoàn trưởng Nguyễn Hữu Chế cho lệnh vị Trung đội trưởng pháo binh bắn trực xạ, và xử dụng những trái đạn chống biển người (được biết mỗi trái đạn pháo chống biển người chứa 3,000 mũi tên). Nhưng cấp chỉ huy cộng quân vốn coi rẻ sinh mạng con người, lớp này ngã, chúng lại xô đẩy lớp khác tiến lên. Chúng như những con thiêu thân lao vào ánh đèn.

Vị trí phòng thủ của tiểu đoàn tưởng sẽ bị tràn ngập, nếu vị Tiểu đoàn trưởng không táo bạo xin đánh bom ngay trên đầu mình. Những chiến đấu cơ F5E, A37 thay nhau trút bom lên đầu giặc, phá tan đội hình tấn công của chúng. Những trái bom đánh táo bạo cũng đã gây một số thiệt hại cho quân bạn. Lợi dụng lúc địch quân đang bối rối, Thiếu tá Chế cho lệnh đại đội của Trung úy Hùng đang nằm tiền đồn bên ngoài, kéo nhanh về phòng thủ chung với tiểu đoàn. Hùng đã chỉ huy đơn vị đột phá vòng vây địch, đưa được đại đội về với tiểu đoàn, lập tuyến phòng thủ cùng với Đại đội 2/2 của Trung úy Mười và Đại Chỉ huy & Yểm trợ của Trung úy Võ Kim Thạch. Đoạn tuyến vỡ do hai trái bom đánh gần đã được nối lại. Nhưng cộng quân mỗi lúc lại tập trung thêm quân quyết tiêu diệt TĐ2/43. Sau một ngày đêm chống trả kiên cường, đây là cứ điểm cuối cùng còn đứng vững. Quận đường, BCH/Chi khu, các cao điểm do ĐPQ và NQ trấn giữ đều lọt vào tay giặc. Thiếu tá Chế xin lệnh trên cho Tiểu đoàn phá vòng vây địch, lui về một cụm đồi xa về hướng Tây hầu tìm cách rút về cầu sông La Ngà để tái bổ sung và tản thương.

Tháng 4/75, trận chiến Xuân Lộc, cũng là trận chiến thắng cuối cùng của QLVNCH trước quân xâm lăng CSBV, đơn vị của Hùng được chỉ định phòng thủ khu vực Đông Nam của căn cứ Núi Thị. Trong những ngày chuẩn bị trận chiến, Tướng Tư lệnh đã cho kéo lên đây 12 khẩu pháo, vừa 105 và 155ly. Chính dàn pháo hùng hậu này của sư đoàn là một trong những yếu tố quyết định thắng lợi. Nhưng điều quan trọng, TĐ2/43 đã bảo vệ vững chắc căn cứ hỏa lực này trong suốt trận chiến.

Đại đội của Hùng bố trí quân trên một thế đất thoai thoải, phía Đông Nam của Núi Thị. Nhưng đại đội không phải bố trí quân trên một tuyến đơn giản, mà thiết lập nhiều tuyến, với nhiều tiền đồn và tổ phục kích. Nhờ những toán tiền đồn và tổ phục kích xa, trong suốt trận chiến, cộng quân không thể nào vào gần để đặt súng cối bắn quấy phá. Do đó dàn pháo 12 khẩu đã có thể yểm trợ đắc lực cho quân bạn, và không hề bị khống chế do pháo của cộng quân. Nhưng tuyến phòng thủ đơn vị Hùng là nơi bị ăn đạn pháo của cộng quân nhiều nhất. Những trái đạn pháo oan nghiệt và tàn bạo của cộng quân đã cướp mất mạng sống của vị Thiếu úy ĐĐP (kế đến là vị Đại úy ĐĐT thay Hùng) và làm Hùng bị thương nặng. Hùng bị nhiều mảnh đạn ghim vào người, và một mảnh nằm trong đầu. Hùng được trực thăng tải thương về quân y viện. Vết thương chưa lành, Hùng bị xuất viện khi ngày oan nghiệt 30/4/75 đến.

Hùng định cư tại tiểu bang Washington. Cuộc sống tưởng đã ổn định nơi đất khách quê người. Nhưng một tai họa đã giáng xuống đầu Hùng và gia đình Hùng. Hùng bị tai nạn xe hơi, cũng không nặng lắm. Tan sở, trên đường về nhà, mệt nhọc và buồn ngủ, Hùng bị lạc tay lái, đâm vào một gốc cây bên vệ đường. Vết thương nhẹ, nhưng phải vào bệnh viện. Tại đây, mảnh đạn oan nghiệt còn nằm trong đầu từ trận chiến Xuân Lộc năm xưa đã làm hại đời Hùng. Khi phát hiện ra mảnh đạn trong đầu, Bác sĩ quyết định giải phẩu. Nhưng cuộc giải phẩu không thành công, khiến Hùng trở thành một phế nhân.

Chúng tôi đến thăm Hùng vào một buổi sáng. Đó là một buổi sáng đầu thu năm 2009. Nhà Hùng ở cách trung tâm thành phố Seattle lối một giờ xe. Nhà có hai phòng, khá khang trang, nằm sâu trong khu dành cho những người handicap. Hùng có 3 người con, hai người con kế đi làm xa, ở riêng. Đứa con trai đầu lòng sống chung với bố mẹ trong căn nhà lạnh lẽo đó. Đúng là căn nhà lạnh lẽo! Nhà không có tiếng nói cười. Cậu con trai bị khuyết tật bẩm sinh, nói năng không thành lời, chỉ ú ấ. Còn Hùng thì trở nên trầm lặng, ít nói, bị bại liệt nửa người, đi lại khó khăn trên chiếc xe lăn. Chị Hùng còn trẻ, dáng người nhanh nhẹn. Tội nghiệp cho người vợ trẻ, từng là vợ lính, vợ tù cải tạo, tháng ngày thấp thỏm đợi chờ mong tin chồng.

Bây giờ chồng đó, con đó, nhưng hạnh phúc gia đình đã vuột khỏi tầm tay. Chị Hùng bây giờ không những là một người vợ, một người mẹ, còn là một nữ điều dưỡng, hằng ngày săn sóc cho hai bệnh nhân đặc biệt. Có lẽ ngôi nhà thiếu tiếng nói, vắng tiếng cười, nên khi gặp chúng tôi, chị đã nói năng không dứt lời. Có chúng tôi đến thăm, những đồng đội của chồng năm xưa, nhất là sự hiện diện của Bảo Định, cấp chỉ huy trực tiếp, đã bao lần vào sinh ra tử với chồng, làm cho chị ấm lòng, và là một dịp hiếm có để chị tâm sự, mà ngày này qua ngày khác, chị phải sống âm thầm, câm lặng trong ngôi nhà lạnh lẽo và buồn thảm như một nấm mồ. Chị Hùng là mẫu người vợ lính đảm đang và can trường.

Hùng ngồi đó, yên lặng trên chiếc xe lăn, gần như bất động. Trông Hùng đờ đẫn, khuôn mặt trắng bệch, vì đã nhiều ngày thiếu ánh nắng mặt trời, thật đáng thương. Nét tinh anh ngày nào của một sĩ quan oai hùng không còn nữa. Mới ngày nào, Hùng cùng đồng đội, những chiến binh Tiểu đoàn 2/43, trong một thời gian dài, đã làm khiếp vía cộng quân, nhất là Trung đoàn 33 Long Khánh (đơn vị VC thưòng xuyên chạm súng với TĐ2/43). Một trong những tên tù binh bị bắt cấp B trưởng, tức trung đội trưởng, khi thấy quân ta đối xử tử tế, đã thành thật tâm sự: “Bọn em được lệnh của thủ trưởng E (tức Trung đoàn trưởng) chỉ thị rằng khi giao chiến với TĐ2/43 thì phải tìm cách đoạn chiến và chém vè”.

Là đứa con của Bình Thuận, vùng đất “địa linh nhân kiệt”, Hùng đã đóng góp chính xương máu của mình để làm rạng danh vùng đất biển mặn này. Bình Thuận là nơi dừng chân vào lúc cuối đời của Nguyễn Thông, một sĩ phu yêu nước thời kỳ thực dân Pháp mới đặt chân đến Việt Nam.

Bình Thuận cũng là nơi đã cưu mang Nguyễn Tất Thành, đứa con oan nghiệt, tức Hồ Chí Minh sau này, trên đường tha phương cầu thực, đã ghé lại Phan Thiết kiếm ăn một thời gian ngắn trước khi vào Sài Gòn, xuống tàu làm bồi đi sang Pháp, lê gót chân đi ta bà thế giới, cuối cùng dừng chân tại Nga, bị nhuộm đỏ, để rồi trở thành Chủ tịch đầu tiên của Nhà nước Việt Nam Cộng sản.

Ngô Đình Diệm, vị Tổng Thống đầu tiên của VNCH, từng làm Tuần Vũ Bình Thuận trước khi được triệu về Kinh đô Huế giữ chức Thượng Thư Bộ Lại, nhưng rồi từ chức, suýt bị Hồ Chí Minh giết, bôn ba khắp trời Âu, trời Mỹ hoạt động, vận động ngoại giao, mưu cầu cứu nước.

Chúa Nguyễn Ánh, người có công thống nhất giang sơn sau gần 3 trăm năm phân tranh Nam Bắc, đế hiệu Gia Long (Gia: Gia Định, Long: Thăng Long) là biểu trưng của Việt Nam thống nhất, đã từng dừng chân tại Bình Thuận trong thời kỳ phục quốc đánh nhau với nhà Tây Sơn, và vết chân của vị Chúa này như còn ẩn hiện đâu đây.

Nguyễn Văn Thiệu, vị Tổng Thống của nền Đệ nhị Cộng Hòa, sinh trưởng tại Phan Rang, vùng đất thuộc Bình Thuận ngày trước.

Ngoài ra không ai trong chúng ta là không nghe tiếng Dũng Chinh, tác giả bản nhạc nổi tiếng “Những Đồi Hoa Sim” (thơ Hữu Loan), với tiếng ca ngọt ngào của ca sĩ Phương Dung; nhạc sĩ kiêm ca sĩ Nhật Trường Trần Thiện Thanh với hằng trăm bản nhạc ngợi ca người lính VNCH, anh chết đi là một mất mát lớn của Bình Thuận, đã để lại muôn vàng thương tiếc cho những người yêu nhạc lính.

Mong rằng hồn thiêng sông núi sẽ phù hộ cho Hùng sớm có những ngày vui, sớm khôi phục, để trở về cuộc sống đời thường của một kẻ lưu vong tỵ nạn, chờ ngày trở lại quê hương, như bao nhiêu triệu người đang phải tạm nhận quê người làm quê mình.

Michigan, một ngày cuối Thu năm 2009

BẢO ĐỊNH NGUYỄN HỮU CHẾ

Từ trái: Hùng, Tài, Tham, Phương, Hải (ĐH K25 năm 2000 tại Nam Cali)


Wednesday, December 27, 2023

Hình Xưa - K25 & K26 Tae Kwon Do class of 1971

Từ trái: Hai (Cương), Đông An, Tài 26, Khoa, TrầnV Minh, HLV Korea, Đực, Khoát, K26, K26, Minh(Big), Nguyễn V Lâm

 

Thursday, November 10, 2022

Nhảy Dù SAUT thứ 6 tại Huế


Tôi cũng được cái "may mắn" nhảy SAUT thứ 6 - Nhưng không ở Dalat như bác Vang - mà ở tít ngoài miền trung...

Cách đây 48 năm - Cũng đúng ngày hôm nay - 1 tháng 11 -  Kỷ niệm ngày Cách Mạng Thành Công, Sư đoàn nhảy Dù có tổ chức buổi nhảy dù biu diễn trên sông Hương ở thành phố Huế. SD Nhảy dù có mời ông thầy *** LQT nhảy khai mạc cho buổi lễ ... thế là tôi được ké - trước là dịp đ "khoe" với các "O" Đồng Khánh là lính Thiết Giáp cũng biết nhảy dù - sau nữa là muốn biết mùi nước Sông Hương "mặn ngọt" như thế nào..
Trên chiếc trực thăng cũng cao độ khoảng 1200 ft ở giữa dòng sông Hương - khoảng trước toà Tỉnh - có 3 người : Ông thầy ***, Cha Tuyên Uý và tôi. Ông thầy và Cha Tuyên Úy lần lược nhảy trước - Gặp gió "tốt" nên đã bê cái dù của ông thầy và Cha qua phía bên kia bờ sông Hương (Kỳ đài). Còn tôi - có lẽ trời thương - nên gió đã đổi chiều(?) và thổi về bên này bờ sông phiá khán đài danh dự...
Thế là tôi được "vớt" lên bờ trước hết và dân chúng trên khán đài cứ tưởng tôi là vị "Chủ toạ" nên vỗ tay hoan hô loạn xí bà ngầu.
Chuyện này có l  bác Võ Khôi rành hơn tôi - vì khi tôi lên tới bờ thì bất ngờ gặp Võ Khôi chạy đến tay bắt mặt mừng đón tôi.

Chuyện xưa giờ này mới kể...

 

Dalat25

Khoá 25 Nhảy dù Biểu Diễn Ngày Mãn Khoá 24

Khoá 24 mãn khóa, có 16 svsq khoá 25 về TTHL nhảy dù một tuần học bồi dưỡng để nhảy trong ngày mãn khóa 24.

Ngày mãn khóa, chúng tôi được đưa ra phi trường và được chia làm 2 toán, tôi ở toán đầu nhảy trước, tôi nhớ ngày đó gió lộng, dù tôi bay gần khu nguyên tử cuộc, nhìn những cộc sắt rào khu vực dâng lên, chỉ sợ rớt xuống đó mà rùng mình, cũng chỉ vì tội ham vui muốn về Sàigòn.

Sau đó hình như toán 2 được hủy không nhảy biểu diễn.
Đây là bức hình kỷ niệm khi chúng tôi đợi phi cơ về Sài Gòn tại phi trường quân đội Cam Ly
 

Huỳnh Ngọc Vang K25

Thursday, October 6, 2022

Chuyện Cổ Tích K25: Chuyện Tình ... Bán Nước

Chuyện xưa, xảy ra nơi vùng thị trấn Tân An nọ. Chàng họ Đỗ con nhà danh giá, giàu có nổi tiếng quanh vùng, sống trong ngôi nhà có cái phông tên nước, ngày ngày ngoài giờ trau dồi kinh sử, chàng còn có nhiệm vụ ... bán nước cho những người xung quanh vùng cần nước xây nhà lập tỉnh mới. Bỗng chàng nghe đâu đây giọng bắc kỳ thỏn thẻn, lạ tai, dễ thương:

- Anh ơi ... nơi đây có bán nước thiếu không vậy?

Chàng họ Đỗ nhận ra ... cô láng giềng nho nhỏ, lòng chàng chùng xuống và nhỏ nhẹ trả lời:

- Đã mang tiếng ... bán nước, thì lẽ gì lại bán thiếu bao giờ, nhưng với riêng cô thì sẵn lòng ... sổ nợ.

Và rồi cũng nhờ cái buổi ban đầu ... nợ nần ấy mà kéo dài cho đến mãi tận ngày hôm nay... nợ vẫn trả chưa xong. Đời chàng từ đó bổng vui hẳn lên, thường hay hát nho nhỏ: Em tan trường về ... Anh theo Xuyên về...

Cuộc tình cứ lớn dần theo thời gian. Ngày ngày nơi thị trấn nhỏ đó có đôi tình nhân trẻ đến trường trên chiếc Kawasaki mới toanh, khiến cho nhiều trai gái trong thị trấn nhìn mà ... mơ ước.

Sau này trên bước đường ... cứu nước ( chứ không còn bán nước như xưa), dù chàng ở nơi đâu cô nàng bắc kỳ nho nhỏ vẫn dặm đường tìm anh, luôn vun đắp cho mối tình ... anh tiền tuyến em hậu phương

Mừng thay! đẹp thay! cho câu chuyện tình ... bán nước.

Mõ Miệt Dưới




Đỗ sinh quê ở Tân An
Gia tư xem cũng thuộc hàng phú gia
Ngày ngày đứng trước cửa nhà
Cầm vòi bán nước cho bà con ta.

Gái làng ngắm nghía xuýt xoa
Dẫu không thiếu nước cũng ra xếp hàng
Mong sao lọt vào mắt chàng
Thì vòi nước đó của chàng về ta.

Một ngày nắng ấm Xuyên qua
Cầm vòi chàng vẫn đứng ra bán hàng
Bỗng nghe thỏ thẻ oanh vàng
Muốn mua nước thiếu hỏi chàng chịu không.

Trố mắt chàng nhìn thất thần
Cô Bắc kỳ nhỏ người trần hay tiên
Buông vòi lấy sổ ra liền
“Sổ đây cô ký, chuyện tiền tính sau.”

Rồi từ cái thuở ban đầu
Đã ký vào sổ nợ nhau suốt đời
Qua bao vật đổi sao dời
Chuyện tình … bán nước một đời cùng nhau.

Ta nghe chuyện ấy lần đầu
Viết vài lời để thay câu chúc mừng.

Bùi Phạm Thành
ngày 7 tháng 10 năm 2022



Chuyện Cổ Tích K25: Mối duyên tiền định

 

Ngày xưa có chàng thiếu hiệp họ Trần. Sau 4 năm tu luyện trên đỉnh Lâm Viên, nhờ sáng dạ và chăm chỉ rèn luyện võ công nên đã tinh thông môn võ công ... Lướt sóng, chàng được phép xuống núi hành hiệp giúp đời trừ khử Ma Đạo.

Tuy nhiên vì vận nước đã đến thời Quỹ Vương lộng hành, vì thế Trần Đại hiệp cùng bao chánh phái khác đã bị quỷ vương giam cầm trong ngục thất một thời gian khá dài.

Mãi đến đầu năm 81, Trần Đại hiệp mới được trả về cố hương xum họp. Mừng mừng tủi tủi khi gặp lại cha già và để trả hiếu theo ước nguyện phụ thân nên Trần Đại hiệp quyết chí đi tìm ... một nữa còn lại hầu còn có người nối dõi tông đường:

Trai khôn tìm vợ chợ đông

Gái khôn tìm chồng gữa chốn ba quân

Ngày nọ Trần Đại hiệp ra đầu chợ, chàng nhìn thấy cô hàng thịt nhuần nhuyễn, xẻ xong móc thịt treo lên khiến chàng chợt rùng mình. Chân vội bước đi thì đụng vào cô hàng cá đang cười duyên cùng chàng, trong tay cô đang cầm cái búa ... đập đầu cá!.

Phụ thân ơi là phụ thân ơi, con sợ quá là sợ... khi mà những hình ảnh này Quỷ vương đã hành hạ trong lao thất trước đây lại hiện về, khiến chàng cúi đầu rảo bước đi nhanh.

Trên đường trở về nhà mà đầu óc chàng suy nghĩ mông lung, bỗng nghe tiếng mõ tụng kinh đâu đây. Thế là chàng mạnh dạn bước vào ... cửa thiền. Cầm nén nhang trên tay, chàng khe khẽ cầu khẩn: " ... Xin cho con lấy được người ... con thương... ".

Cạnh bên chàng cũng có một cô nàng tuổi đôi mươi đang thành tâm khấn nguyện: " ... Xin cho con lấy được người ... thương con ...". Ồ! lạ kỳ thay ! Thương Con ... rồi ... Con thương. Nam mô ... Nam mô..., Trần đại hiệp tự hỏi vớí lòng, sao mà có sự trùng hợp như thế nhỉ? phải chăng đây mới thực là ... Mối Duyên Tiền Định.

Kỳ diệu thay, chỉ là một câu kinh buổi ban đầu, đến nay đã trở thành... một bộ kinh tình yêu hai tập để nối tiếp mãi về sau ...

Mõ Miệt Dưới





Ngày xưa thiếu hiệp họ Trần
Đỉnh Lâm Viên luyện bốn năm chuyên cần
Võ công đến mức tinh thông
Hạ sơn xuống biển những mong giúp đời.

Nào hay vật đổi sao dời
Đành theo lịch sử nổi trôi phận đời
Quỷ đỏ tràn ngập khắp nơi
Bắt người chính phái giam nơi ngục tù.

Sáu năm lao lý phù du
Cuối cùng cũng thoát cảnh tù gian nan
Đã qua kiếp nạn trần gian
Nợ nước đã trả còn đàng hiếu kia.

Tìm người mặn ngọt cùng chia
Tìm người có mối duyên thề trăm năm
Vừa tròn được chữ hiếu thân
Tông đường cũng trọn được phần dài lâu.

Nhưng mà tìm kiếm nơi đâu
Chợt nhớ đã có một câu thuộc lòng: 
“Trai khôn tìm vợ chợ đông
Gái khôn tìm chồng giữa chốn ba quân.”

Chàng bèn ra chợ ngóng trông
Thấy cô hàng thịt dáng trông … hơi hiền
Cô cầm dao phay đưa lên
Chặt xuống con lợn đứt liền làm đôi
Máu tuôn xối xả có vòi
Và chàng thì cũng … co vòi bước mau.

Rồi qua hàng cá phía sau
Thấy cô hàng cá xem đâu … dễ nhìn
Nụ cười rất có cảm tình
Chày vồ cô bỗng thình lình đưa lên
Đập xuống một phát trúng liền
Đầu cá dẹp lép máu liền phun ra
Họ Trần ôm đầu chạy xa
Hình ảnh của sáu năm qua hiện về
Quỷ đỏ đày đoạ khỏi chê
Thân này còn lại có bề còn may
Nếu vớ vào mấy cô này
May mắn không chết, có ngày bị thương.

Làm sao trọn hiếu tông đường
Làm sao đi đúng con đường nhân duyên
Chân đưa lạc tới của chiền
Mùi hương tiếng mõ vang rền tiếng kinh.

Chắp tay thành tâm cầu xin
Đức Phật trên ấy đang nhìn xuống đây
“Xin Phật chứng giám điều này
Xin cho con được lấy người con thương.”

Bỗng đâu lẫn trong mùi hương
Dịu dàng lời khấn theo đường khói bay
“Xin Phật chứng giám điều này
Cho con được lấy một người thương con.” 

Nhìn nhau bốn mắt mở tròn
Cái Duyên Tiền Định vuông tròn là đây
Thế là sau cuộc gặp này
Tơ hồng, chỉ thắm buộc ngay Duyên trần.

Ta nay trong tình bạn thân
Dăm câu kể lại cho trần thế hay
Nơi đây thêm lời chúc này:
"Trăm năm hai bạn đẹp dây tơ hồng."

Bùi Phạm Thành
ngày 6 tháng 10 năm 2022

Đọc truyện, ngẫu hứng làm thơ tặng bạn.


Tuesday, September 27, 2022

Kể chuyện Ngày Xưa: Trung Uý Huỳnh ngọc Vang TrĐ16/SĐ9 BB


Huỳnh Ngọc Vang sinh ngày 1 tháng 11 năm 1949 theo học khoá 25/TVBQGVN, năm thứ nhất đại đội B, năm thứ hai F và hai năm sau thuộc đại đội D.

Tốt nghiệp khoá 25/TVBQGVN vào tháng 12 năm 1972 và chọn Sư Đoàn 9/BB, bộ tư lệnh đóng ở Vĩnh Long, được bổ nhiệm về Tiểu Đoàn 3/16 tại Long Hồ ngày 17 tháng 1 năm 1973, dưới quyền Tiểu Đoàn Trưởng D V Chương khóa 12 Đà Lạt, và làm trung đội trưởng trung đội 1 đại đội 3 của đại uý B V Hưng khoá 23 Đà lạt. 

Ngày 11 tháng 2 năm 1973 trong một cuộc hành quân tại Kiến Phong tôi đã cùng 5 chiến sỉ bị thương, được đưa về bịnh viện Cao Lãnh thuộc tỉnh Kiến Phong để điều tri, tuần lễ sau được cho xuất viện về Sàigòn dưỡng thương. Sau khi trở lại dơn vị, tôi được đề cử làm trưởng ban 3 hành quân, sau đó trở thành đại đội trưởng đại đội 3/16 vào ngày 1 tháng 7 năm 1973. 

Cuối năm 1973 sau khi được thăng cấp Trung úy, tôi được chỉ định giử chức vụ Đại Đội Trưởng ĐĐ Chỉ Huy và Công Vụ của Trung Đoàn 16/BB cho đến ngày mất nước 30 tháng 4 năm 1975.

Khi về nắm đại đội công vụ Trung Đoàn hậu cứ đóng ở Long Hồ, Vĩnh Long tôi đã cho tu bổ thêm hệ thống phòng thủ, nghiêm cấm xe đò hay xe lam ngừng trước cổng Trung Đoàn để phòng bất trắc. 

Cũng trong thời gian đó, đơn vị có chương trình tự túc tự cường, phong trào vườn rau đơn vị được phát động rầm rộ và Trung Đoàn tôi đứng đầu với những luống cà, ớt, cải xanh tươi thẳng hàng, cũng nhờ thượng sỉ Nghé với gần hai chục lao công (LCĐB) ngày đêm chăm sóc. Do đó hàng tuần, tiền cứ Trung Đoàn đều có rau tươi, cà, ớt từ hậu cứ gởi ra.

Ngoài ra, trước cổng Trung Đoàn có vải mẫu đất thuộc tài sản của Trung Đoàn đang bỏ trống, tôi xin phép Trung Đoàn Trưởng được sử dụng. Với lực lượng LCĐB  có kinh nghiệm thực hiện việc canh tác, nên lần đầu Trung Đoàn tôi đã sản xuất hơn 400 giạ lúa, được nhiều đơn vị thuộc Trung Đoàn khen ngợi. Thật là một việc mà tôi không thể tưởng tượng là đã làm được trong thời kỳ chiến tranh ác liệt.

Nhân phép thường niên ra trường  cuối năm 1972, tôi kết hôn với người yêu mà chúng tôi quen nhau vào năm thứ hai tại Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam, nhưng mãi miệt mài chiến trận nên đơn xin phép kết hôn hết hiệu lực khi về đến Sài Gòn để điều tra, mãi đến ngày 22 tháng 4 năm 1975 mới được bộ Tổng Tham Mưu chấp thuận và được hưởng tuần lễ phép kết hôn đến ngày 30 tháng 4 mới trở về đơn vị.

Các huy chương đã được ân thưởng:

Chiến thương bội tinh

Quân phong bội tinh

Quân vụ bội tinh

 Anh dũng bội tinh cấp Trung đoàn

Anh dũng bội tinh  cấp Quân đoàn

Chiến dịch bội tinh.

Tuần lễ phép cũng chính là tuần lễ đổi đời của tôi, ngày 29 tháng 4 năm 1975 tôi đưa gia đình đến căn cứ Hải quân Nhà Bè do chú của nhà tôi là Hải quân Trung tá Nguyễn Kim Khánh làm chỉ huy trưởng và bạn cùng khóa Võ Văn Xuyên đang làm dưới quyền, đêm tối chúng tôi được tàu hải quân nhà Bè mà bạn Võ Văn Xuyên cho lính chở chúng tôi ra tàu Dương vận hạm HQ 800 MỸ THO để đi tản theo hạm đội qua Subic Bay ở Philipine, rồi sau đó tàu Greenport của Mỹ chở sang Guam để làm thủ tục, và đến trại Indiantown Gap để định cư tại York, Pennsylvania từ tháng 7 năm 1975 do nhà thờ công giáo bảo trợ. 

Tại Hoa Kỳ:

Ngay sau khi được cha chính sứ John Campion bảo trợ, ngày hôm sau bắt đầu với công việc gác dan đêm tại trường học công giáo dành cho trẽ mồ côi, sau một thời gian làm việc chăm chỉ tôi được đổi sang lau trường học ban ngày. Vài tháng sau tìm được việc khuân vác tại hãng làm mền và làm việc cho đến năm 1977.

Đầu năm 1977 gia đình tôi dọn về Danbury, Connecticut và tôi được đại học Michigan ở Ann Abor miễn 2 năm đầu với học bổng toàn phần và nhà nội trú cho gia đình, nhưng vì quá xa họ hàng nên tôi chọn theo học tại Universitty of Bridgeport vào tháng 9 năm 1977. Tôi tốt nghiệp kỹ sư điện vào tháng 12 năm 1978 và được hãng IBM nhận vào làm logical designer cho máy điện toán mainframe 370, 390...

Sau đó, IBM cho giờ đi học thêm để lấy Thạc sĩ điện năm 1982 tại Polytechnic Institute of New York và tiếp tục chương trình Tiến sĩ điện nhưng chưa hoàn tất dự án thì đã nghỉ việc vì IBM không còn chế tạo ra mainframe nữa.

Năm 1995 tôi trở lại học Dược tại Masachusetts College of Pharmacy và ra Dược sĩ năm 1998, chương trình 5 năm nhưng tôi đã hoàn tất sau 3 năm và làm việc tại CVS pharmacy.

Trong thời gian học dược, nhà tôi vẫn còn làm kỹ sư tại IBM lo cho tôi và ba cháu tất cả cũng đang học đại học.

Có lẽ đây là thời gian thử thách nhất cho gia đình tôi, mỗi người một nơi, tôi chỉ về nhà vào thứ bẩy và chiều chúa nhật phải trở lại trường cách nhà vào khoảng 200 miles. Trong hai ngày cuối tuần tôi phải làm intern để có đủ giờ khi ra trường thi bằng hành nghề. Còn công việc của nhà tôi thì cũng bấp bênh vì IBM đang sa thải người hàng năm, cũng may nhà tôi vẫn còn việc mãi đến sau này khi tôi đã được CVS nhận làm dược sĩ.

Cám ơn nhà tôi đã tảo tần cho tất cả gia đình qua khỏi cơn bỉ cực của cuộc đời.

Tôi nhớ ngày đầu đi orientation, bà counselor tưởng tôi mang con đi học, sau mới biết, chính tôi ở tuổi trên 40 mà còn trở lại là học sinh năm thứ nhất, nhìn vẻ mặt bà tỏ ra ái ngại. 

Thật là đời lên voi xuống chó, từ một đại đội trưởng có một văn phòng với bốn quân nhân thư ký tại hậu cứ của Trung Đoàn 16/BB, rồi ngày quốc hận 30 tháng 4 năm 1975 ập xuống dân miền Nam mà tôi đã trở thành người gác dan đêm tại trường dành cho những trẻ bụi đời ở Mỹ, và sau hơn 15 năm làm kỹ sư tại IBM mà còn phải trở lại học năm thứ nhất như những học sinh vừa rời trung học.

Đời là giấc mộng vô thường 

Lên voi xuống chó có lường được đâu.

Nhưng Trường Võ Bị đã dạy cho tôi sự chịu đựng và tính kiên nhẫn, tôi luôn nhớ đến một trong những điều tâm niệm của Trường Võ Bị là “Không có gì là không làm được với người sinh viên sĩ quan”, điều này khiến tôi phải luôn cố gắng để xứng danh là một cựu svsq của trường Mẹ. Và tôi vẫn luôn nằm lòng câu nói của Lão Tử "Hành trình vạn dặm bắt đầu bằng một bước chân".  Khi tôi cắp sách trở lại trường ở tuổi bốn mươi vừa không làm ra tiền mà còn phải đóng học phí, nhà trọ… và một chương trình dài đến 5 năm,  lúc đó tôi không biết tôi có đủ khả năng và bền tâm để hoàn thành như dự định hay không. 


Nhưng chí đã quyết, từng giờ, từng ngày tôi cấp sách đến trường với tất cả cố gắng và chăm chỉ. Nhìn lại quãng đời đã đi qua, từ lúc còn là một thiếu niên, tất cả, gian nan, cực khổ, vinh nhục tôi đều nếm đủ. Dường như có một phép mầu bảo vệ gia đình tôi trong những lúc tưởng chừng như tuyệt vọng sắp bỏ cuộc. 

Tôi đã lấy tối đa chứng chỉ mà nhà trường cho phép và luôn cả mùa hè. Thế nên chương trình học 5 năm tôi đã rút ngắn còn 3 năm. Nhà trường có hỏi tôi muốn học thêm một năm nữa để ra pharmacy doctor không, nhưng vì thấy không có lợi nên tôi quyết đinh đi làm, để đỡ gánh nặng cho gia đình.

Trong thời gian học vui buồn lẫn lộn, đời đã cho tôi lemon thì thêm vị ngọt làm lemonade, đơn giản có thế thôi.

Có lần tôi ghi danh học vừa general chemistry và organic chemistry cùng một semester lại cùng một bà giáo sư, nhưng vì biết khả năng của tôi trong mùa trước nên bà chấp thuận.

Tôi lúc nào cũng đến lớp sớm và ngồi hàng đầu đối diện với giáo sư. Vì quá nhiều cua học, tôi thường xuyên phải thức khuya, nên có lần tôi ngủ quên đến trễ khi phải đi thi midterm, ông giáo sư thấy lạ  nên hỏi con gái tôi cũng học cùng cua:

“Where is your daddy”, con gái tôi bảo “Since he is 18 years old I ‘m not keep track of him”.

Cả lớp đều cười, và ông giáo sư rất khó tánh bảo  “I  like your answer”.

Có những cua khó, tôi thường tutoring cho con gái và các bạn Mỹ của con tôi. Có lần vào mùa đông sau khi dạy cho các cháu xong trở ra, cả bầu trời đều có tuyết dầy đặc bao phủ tất cả xe một mầu trắng xóa và chúng tôi không còn nhận định chổ đậu xe đâu nữa, vừa tối vừa mất thời gian tìm kiếm thật là những kỷ niệm khó quên.

Mỗi lần học chung cua với con tôi, tôi đều nhìn về phía sau để tìm coi cháu có cúp cua không, nhiều lần cháu “Hi Dad” để tôi biết là cháu không trốn học. Các bạn con tôi hỏi “His name is Dad or is he your real dad?”    

Về các con:

Ngày qua Mỹ, chúng tôi có một gái, một trai và nhà tôi đang có mang, đến tháng 10 năm 1975 thì thêm một cháu trai, sau đó vì lo cuộc sống mới nơi xứ lạ nên không có ý định sanh thêm.


Cháu gái lớn thì cũng học dược như tôi, con trai giữa thì học cử nhân, còn thằng út thì đang làm chief of emergency medicine tại Baptist hospital ở Miami.

Con rể là bạn cùng trường y với con trai út và đã tốt nghiệp thủ khoa, hiện là manager của Radiology Regional Center tại Naples Florida, và cũng vì thế mà chúng tôi mới dọn xuống Naples Florida để gần các cháu.  

Hiện tôi có 4 cháu nội và hai cháu ngoại 

Huỳnh ngọc Vang K25